xin lỗi em hôm nay tôi không có hứng

9 giờ nửa tiếng, chỉ trong khoảng nhì giờ vẫn phỏng vấn rộng lớn nhì mươi người. Những cô nàng bước rời khỏi kể từ căn chống ê từng người đem từng sắc thái khác nhau, người hạnh phúc, kẻ buồn buồn bực, số không giống thì thản nhiên như ko có chuyện gì xứng đáng bận tâm. Nhưng toàn bộ đều phải có một điểm sáng cộng đồng là... vô cùng xinh rất đẹp và ăn diện dễ nhìn.

" Mời cô Đặng Thanh Tú".

Bạn đang xem: xin lỗi em hôm nay tôi không có hứng

Tiếng Minh Thành chậm chạp rãi vang lên kể từ nhập chống thực hiện tim Thanh Tú tấn công trống rỗng miên man. Cô hít một tương đối thiệt thâm thúy rồi đẩy cửa ngõ lao vào.

" Xin chào".

Thanh Tú chứa chấp giờ rồi đặt chân vào trước mặt mày giám đốc Trần Nam. Anh ngồi thẳng tắp bên trên ghế, đôi mắt ko nom lên nhưng mà đang được để ý phát âm làm hồ sơ của cô ý.

" Mời cô ngồi".

Minh Thành đứng ở bên cạnh Trần Nam chứa chấp giờ đánh tan sự vắng lặng, hai con mắt anh dành riêng cho Thanh Tú một tia nom êm ấm thoải mái và dễ chịu.

" Cô tự động trình làng đi".

Vị giám đốc thời điểm hiện nay mới mẻ nom lên. Đôi đôi mắt nâu đen sì trầm lặng của anh ấy nhìn thẳng nhập Thanh Tú, thực hiện mang đến cô đem cảm xúc bản thân đang được rớt vào vùng mê cung này ê. Thanh Tú nửa tò lần ham muốn lao vào coi dòng sản phẩm toàn cầu đằng sau đó ra sao nửa lại kinh sợ hãi ham muốn quăng quật chạy.

Nghĩ cho tới trách nhiệm của tôi, cô chứa chấp tiếng:

" Tôi trong năm này 22 tuổi tác, đang có ít tay nghề, tuy nhiên tôi đem năng lượng và sự mạnh mẽ và tự tin và tiếp tục nỗ lực hoàn mỹ theo dõi thời gian".

Trần Nam nhếch mồm mỉm cười nhạt nhẽo một cái:

" Chỉ vậy thôi sao, cô không thích phô trương gì về kết quả của tôi à?"

Thanh Tú ko đi làm việc nên lấy đâu rời khỏi kết quả, đơn thuần sản phẩm học hành của cô ý khá nổi trội và vốn liếng giờ Anh trôi chảy thôi.

" Thú thực tôi không tồn tại kết quả gì cả".

Trần Nam tương đối quay đầu sang một bên nom cô, vóc dáng thon dài rộng lớn của anh ấy khẽ động đậy, bàn tay xoay cây cây viết vài ba vòng. Giọng anh giá thành lùng vang lên.

" Một người mới mẻ chất lượng tốt nghiệp, trước đó chưa từng đi làm việc nhưng mà cô dám xác định bản thân đem năng lượng sao?"

Đây là 1 thắc mắc khó khăn. Thanh Tú hít một tương đối thiệt thâm thúy, đó là cơ hội cô vẫn dùng làm lưu giữ bản thân điềm tĩnh.

Xem thêm: vẽ tranh phong cảnh hoàng hôn bằng màu sáp

" Thưa ngài, năng lượng đó là năng lực của bạn dạng thân ái, nếu như một người đến khả năng của tôi nhưng mà cũng không hiểu nhiều, chẳng nên là kẻ không có tác dụng sao?". Lời phân tích ràng, sắc mặt mày nhất quyết, này đó là những gì cô một vừa hai phải thể hiện.

Trần Nam nom cô, lòng đôi mắt đem tia mỉm cười tuy nhiên tiếng nói thì trái khoáy ngược.

" Cô nghĩ về tôi rảnh hoặc sao nhưng mà cút tuyển chọn một trợ lí mới mẻ rời khỏi ngôi trường, nhằm rồi tiếp sau đó nên tốn sức bới tạo?"

Đúng là 1 cuộc phỏng vấn kì quặc. Trước Khi lao vào phía trên Thanh Tú chỉ nghĩ về bạn dạng thân ái sẽ tiến hành căn vặn về kỹ năng trình độ, xử lí việc làm. Không ngờ vị giám đốc này chỉ siêng chăm nhập việc đọ óc với cô. Một vị giám đốc cho dù cao trọng cho tới đâu cũng tránh việc khinh thường người khác ví như vậy.

" Vậy tôi van lơn căn vặn ngài, nếu như ngài ko trải qua chuyện những ngày chính thức như tôi giờ đây thì ngài đạt được như ngày thời điểm ngày hôm nay ko, Hay những ngài sống trong nhung lụa quen thuộc rồi vững mạnh chỉ việc một bước là ngồi lên địa điểm này nên nhập đôi mắt ngài những người dân thấp bé nhỏ, nỗ lực phấn đấu như tôi đều là vô hiệu đi?"

Khi trình bày hoàn thành những câu này chỉ mất Thanh Tú mới hiểu, góc nhìn cô cứng cỏi như vậy tuy nhiên phổi chuẩn bị nghẹt lại vì thế thiếu thốn ôxy rồi. Cô biết tôi đã mạo phạm cho tới người vô thượng điểm này.

Đúng như cô Dự kiến, góc nhìn Trần Nam đang được tối sầm lại. Một vị giám đốc oai phong lại bị một cô SV tép tôm hạch sách như thế, bàn tay anh cuộn chặt trở thành quả đấm. Minh Thành liếc nom Thanh Tú rồi hắng giọng, đem lẽ anh ham muốn nhắc Thanh Tú rằng Trần Nam đang được tức phẫn nộ, cô hãy van lơn lỗi anh ta cút thì hoạ chăng mới mẻ đem thời cơ.

Nhưng Thanh Tú vẫn ngồi yên ổn, sẵn sàng nghênh chiến.

Trái với tâm lý của cô ý, một khi sau bàn tay Trần Nam kể từ từ buông lỏng. Anh tao phía góc nhìn dao găm về phía Thanh Tú. Cất tiếng:

" Cô biết việc làm của một trợ lí là gì không?"

Tuy ko thực hiện tuy nhiên về lí thuyết đương nhiên Thanh Tú tóm khá rõ:

" Trợ lí là cánh tay tâm đắc của giám đốc, gom giám đốc những việc nhập nội cỗ doanh nghiệp lộn những sự khiếu nại đối nước ngoài."

Trăm công ngàn việc được Thanh Tú tóm gọn gàng chỉ nhập một câu.

" Tại sao thời điểm ngày hôm nay cô ko make up, đem váy?"

Thanh Tú giật thột, ngẫu nhiên anh tao đem vấn đề vậy là đem ý gì.

Xem thêm: tranh vẽ màu nước

" Tôi ko thích". Cô trực tiếp thắn.

" Có cô trợ lí này ko đem váy, hoặc chân cô đem khuyết điểm?"

Lúc này Thanh Tú mới mẻ ghi nhớ rời khỏi, chỉ mất có một không hai một người nhập số những người dân phỏng vấn sáng sủa ni ko đem váy, ê đó là cô.