truyện sát phá lang

                                    
                                              

Trường canh nhập mơ lưu giữ cho tới chuyện thật nhiều năm về trước, xung xung quanh hắn trỗi lên một cỗ mùi vị dầu hoả gay mũi, còn tồn tại hương thơm ngày tiết tanh tưởi, cỏ thô. Y mơ thấy bản thân thay đổi quay trở lại trở nên một đứa trẻ con, cuộn bản thân lại nhập một chiếc bao thân phụ cũ nát nhừ, theo đuổi chân phái đẹp nhân bước thấp bước cao nện từng bước xóc nảy.

Hồ Cách Nhĩ mang trong mình một làn tóc thâm cực kỳ nhiều năm, không mong muốn đằm thắm thể trên mức cho phép gầy đét yếu hèn, khiến cho đầu dường như lớn, kiểu như loại chi lăng chén bát xoa bộ khung team lên trên người. Nàng ở nhập bến bãi buông tha yêu tinh, cỗ dạng tô phỉ, 1 mình một người lên đường xuyên qua loa, mồm khẽ mỉm cười ngân nga một khúc ca man tộc.

Bạn đang xem: truyện sát phá lang

bất ngờ nhiên nường cúi đầu, ánh nhìn vừa khít đối lập Trường Canh. Trường Canh theo đuổi phiên bản năng teo rút lại. Mặc cho dù hắn tiếp tục cứng cáp to lớn, ko đơn giản dễ dàng phá huỷ huỷ nữa. Vậy nhưng mà phái đẹp nhân gầy đét yếu hèn đó lại hoàn toàn có thể tổn hại hắn, so với nường, trong tim hắn luôn luôn mang trong mình một loại kiêng dè hãi.

Nhưng nường chỉ yên ắng nom hắn một hồi, cũng không tồn tại hành vi gì. Trên mặt mũi nường bám vết ngày tiết, môi tái mét nhợt, thần sắc đẫn đờ, toàn cỗ thần hồn đều cuộn lại nhập ánh nhìn cơ. Ánh đôi mắt cơ thoạt nom tương tự đựng lấp liếm sóng lớn gió máy rộng lớn, như nhị miếng đá ngầm ngoài biển lớn.

Hồ Cách Nhĩ nhẹ dịu thở nhiều năm, nom cũng rất khác thiệt sự điên. Nàng vươn cánh tay gầy đét, sờ soạng đầu Trường Canh một ít, khóe mồm cong lên trở nên một nụ mỉm cười nhẹ nhàng -- chân mây góc biển lớn nhiều loại người, nam giới bắc đông đúc phương ngữ điệu ko thông, tuy nhiên thân mẫu kể từ ru cho tới dụ dỗ dành riêng ấu nhi lên đường ngủ, đều là một trong những khúc kiểu như nhau. Trường Canh đem chút không thể tinh được, hắn cũng ko biết nhập trí lưu giữ bản thân lại sở hữu một mùng thế này.

Nàng cõng hắn trải qua một quãng nhiều năm như ko trạm dừng bên trên tử vong chi lộ. Sau cơ đứng ở chân núi, ngọn núi phí sau tĩnh lặng ko một giờ đồng hồ động nhưng mà bốc cháy, sương quánh phía lên trời, oan hồn trầm đem. Hồ Cách Nhĩ vệ sinh các giọt mồ hôi bên trên trán, ngồi ngủ chân ở ven đàng, lấy đái Trường Canh kể từ nhập gùi xách rời khỏi.

Xem thêm: tranh vẽ màu nước

Trường Canh theo đuổi phiên bản năng tách né. Hồ Cách Nhĩ sử dụng nhị tay lấy hắn giơ lên trước mặt mũi, nom nhìn khuôn mặt mũi hắn, ko biết nom rời khỏi đồ vật gi, bên trên mặt mũi nường tự nhiên lòi ra một ít nỗi buồn nằm trong nhu tình phát biểu tránh việc lời nói. Nàng lấy đái Trường Canh đặt tại ở chính giữa đầu gối bản thân, sử dụng ngón tay khẽ hoạ lên ngũ quan lại còn nhỏ của hắn. Sau cơ cúi người xuống, nhẹ dịu hít lên trán hắn.

Trường Canh không đủ can đảm chớp đôi mắt, nhận ra lông nheo phái đẹp tử dị tộc cơ nồng đậm như cánh bướm run rẩy nhè nhẹ nhàng, tương tự tuỳ thời sẵn sàng vỗ cánh cất cánh lên đường. Nàng ko hề dự liệu trước nhưng mà chảy nước đôi mắt, nhẹ nhàng tiếng nói rằng: "Hài tử, ngươi thế này lại sinh rời khỏi bên trên đời này? Ông trời lấy ngươi sung quân cho tới Chịu đựng tội sao?"

Xem thêm: tranh vẽ làng nghề truyền thống

Trường Canh xuyên trải qua không ít năm ký ức nom nường, trúng thời gian nường lấy đôi bàn tay gầy đét lộ cả xương cốt bóp lên cổ hắn, trong tim hắn tự nhiên thực điềm tĩnh, ko biết ra làm sao lại không hề kiêng dè hãi phái đẹp nhân này nữa.

Đang khi nường khóc tưởng chừng như mong muốn bóp bị tiêu diệt Trường Canh, nhị tay nường bám ăm ắp ngày tiết, nom qua loa vô nằm trong tàn nhẫn, ánh nhìn lại quan trọng ôn nhu.

Mà ngóng nường khóc cho tới mức độ nằm trong lực kiệt, thời gian hồi phục lại niềm tin, nường lại thả lỏng đôi bàn tay bên trên cổ Trường Canh, chung hắn hội tụ lại một tương đối tàn, ánh nhìn lãnh khốc chiếu xuống.