trọng sinh về ôm anh một cái

Góc quảng bá ig: @sheer_joyeee
Đổi lại một thứ tự phát âm truyện không tính phí vị một nút follow được ko 🥺

Thịnh Hoan nhằm ý Phó Hiển bao nhiêu ngày, thấy hắn tới trường trước ni trước đó chưa từng tráng lệ nghe qua loa, lý hoá cũng tương tự như nhau, thậm chí còn đem nhiều khi còn ko cho tới tới trường.

Bạn đang xem: trọng sinh về ôm anh một cái

Giống Đông lão sư trình bày đồ vật gi cô học tập lý hóa cách thức có lẽ rằng ko hiệu suất cao, hiệu suất cao là như hắn thế này sao?

Tuần thời điểm cuối tháng mươi, trời đem âm tình.

Trong khi giảng bài bác, Thịnh Hoan chuồn WC quay trở lại, tay đặt tại bên trên bụng nhằm nâng nhức, chúng ta đảm bảo chất lượng cho tới, đặc trưng không dễ chịu.

Phó Hiển ngồi ở ghế bản thân, cộng đồng xung quanh rất nhiều phái nam sinh vây xung quanh, người nào cũng nỗ lực địa hình, đặc trưng khích động, nhập mồm người nào thì cũng hùng hùng hổ hổ.

Hình hình ảnh này, chuyện thông thường ở thị xã rồi, xác minh là lại chơi trò giải trí.

Cô đẩy đám người rời khỏi, thân ái bản thân nhẹ nhõm phụ thuộc vào sau bàn, ngón tay chọc chọc Phó Hiển, bụng nhức hơn hết chữ nhức, mức độ nhằm thì thầm cũng không tồn tại, ý niệm là nhằm cô chuồn nhập.

Ước chừng qua loa một phút đồng hồ đeo tay, trò nghịch ngợm xong xuôi rồi, Phó Hiển mới nhất kể từ từ ngửng đầu, nom sắc mặt mày cô tái ngắt nhợt, mới nhất đứng lên mang đến cô chuồn nhập.

Thịnh Hoan tiến bộ nhập, ở gục bên trên bàn không thích cựa quậy.

Hắn nhíu mi, không hề hào hứng chơi trò giải trí nữa, trình bày với bao nhiêu phái nam sinh không giống, "Không nghịch ngợm nữa."
Nghe vậy, Viên Thành Siêu khích động tuy nhiên hé mồm, "Không chơi? Bị tiến công bị tiêu diệt rồi cũng ko thèm báo thù? Đại ca à, ko trình bày giỡn a."

"Làm ván nữa, kể từ giờ đây đến thời điểm nhập lớp còn dư thời hạn."

Phó Hiển đóng góp địa hình, tựa sườn lưng nhập ghế ngồi, tay đáp ở ghế Thịnh Hoan, tiếng động rét lùng, ngước đôi mắt nói: "Mấy loại bất nghĩa vì sao lại nhiều cho tới như vậy?."

Viên Thành Siêu nháy đôi mắt vẫn hiểu, chớp chớp đôi mắt, cười cợt hì hì nói: "Uhm...... Không nghịch ngợm thì thôi, tất cả chúng ta cũng nên giải thể a."

Chỉ nhập giây lát, vòng người vẫn tản rời khỏi.

Thịnh Hoan vùi đầu ở nhập khuỷu tay, thay cho thay đổi thế, mơ hồ nước ngửng đầu lên ham muốn chuồn lấy nước rét tợp.

Cô tay vịn ở bên cạnh bàn, nỗ lực ly nước đứng lên, trực tiếp lăng lăng tuy nhiên nom Phó Hiển.

Phó Hiển ngồi bên trên ghế, đối, đối lập với ánh nhìn của cô ấy, nhường nhịn như trần truồng không tồn tại khoảng cách, bên trên mặt mày treo ý cười cợt, nhập đôi mắt chứa chấp nụ cười khó khăn thấy, thong thả nhạt nhẽo hỏi: "Cậu làm thế nào vậy?"

Thịnh Hoan nhấp môi bên dưới, ko thì thầm.

Hắn trơ đôi mắt nom cô rời chuồn, chân doạng rời khỏi, câu môi bên dưới, "Nói hay là không a? Không trình bày tớ ngay lập tức ko mang đến chuồn."

Một lát sau, Thịnh Hoan thong thả nhạt nhẽo dời chuồn ánh nhìn, một lần tiếp nữa ngồi xuống, lấy ly nước nhằm lại địa điểm cũ, má phải để bên trên cuốn sách, đôi bàn tay đặt tại bên trên bụng nhẹ dịu xoa, đem sườn lưng về phía hắn.

Cũng là cái cá tính ngang bướng.

Phó Hiển ngồi trực tiếp thân ái bản thân, hậm hực sờ sờ mũi, nom cái ót của cô ấy, trong trái tim nỗi buồn.

Rồi tiếp sau đó, cánh tay hắn đặt tại bên trên bàn, nỗ lực cây viết nghịch ngợm nghịch một lúc.

Trên đời đem người rét như băng vậy sao.

Mỗi thời từng tương khắc đều cự tuyệt người không giống.

Phía sau Vương Tuyết cúi người vỗ vỗ Thịnh Hoan, "Hoan Hoan, cậu chẳng sao chứ?" Là phái nữ sinh, cô liếc đôi mắt một chiếc ngay lập tức nom rời khỏi từng chuyện, đương nhiên loại nhức này cô cũng từng nếm trải.

Thịnh Hoan chậm rãi rãi ngửng đầu, xoay người qua loa chuồn, cánh môi thô cạn, mấp máy môi, thanh âm yếu đuối ớt, "Không đem việc gì."

"Tớ biết là cậu rất rất nhức a, Hoặc là nhằm tớ chuồn mua sắm dung dịch mang đến cậu, khi nữa nhập học tập rồi tiếp tục nâng rộng lớn."

"Một tí nữa tiếp tục nâng rộng lớn thôi, tớ thân quen rồi." Thịnh Hoan khóe mồm gượng gập nghiền cười cợt.

Bỗng chốc ghi nhớ cho tới chuyện cần thiết, bao nhiêu thời buổi này vụ Đại hội Thể thao quả thực vẫn tồn tại vượt lên không nhiều người báo danh, còn vài ba cái khuôn khổ ko đầy đủ, vừa vặn đích thị nhì hôm nữa là nên nộp list rồi.

Hình như dời được lực xem xét, bụng cũng ko nhức vì vậy nữa, cô đứng lên, nỗ lực bám theo bảng báo danh, liếc đôi mắt nom Phó Hiển một chiếc.

Giây tiếp theo sau, hắn ngay lập tức ngoan ngoãn ngoãn rời rời khỏi.

Thịnh Hoan nhấp mồm, cái gì rồi cũng ko trình bày, nghiêng thân ái bản thân rời khỏi ngoài, ánh nhìn quét tước không còn chống học tập một vòng, sau cùng tạm dừng phía trên người Chu Kỳ nằm trong Hứa Hạ, nhì người ko biết đang khiến gì, cười cợt cho tới ko nhặt được mồm.

Chờ đến thời điểm Thịnh Hoan bóng hình ra đi.

Phía sau Vương Tuyết trong giấy tờ vật đồ vẽ tranh giành, thấy thế che mồm cười cợt khẽ.

Trước bại cũng từng chén quái ác Phó Hiển ra sao, so với phái nữ sinh cũng trước đó chưa từng cho thêm nữa một ánh nhìn, lão đại của cái đám kết quả xệp chén bại.

Hiện bên trên coi rời khỏi, nghe đâu đem điểm ko hợp lý và phải chăng a.

Có nhiều khi chỉ việc một động tác nho nhỏ cũng thực hiện người tớ thấy rất rất khả ái a!

Nghĩ nghĩ về, Vương Tuyết nhịn ko được ngay lập tức cười

Phó Hiển cau mi, nom Vương Tuyết vài ba thứ tự, ham muốn trình bày lại thôi, vài ba giây sau, vẫn chính là nhịn ko được hỏi: "Cậu đem biết Thịnh Hoan làm thế nào không?" Thanh âm Phục hồi sự cao lãnh rét lùng vốn liếng đem, đem bám theo chút cao ngạo.

Lão đại thứ tự thứ nhất nằm trong cô thì thầm, thấy ánh nhìn soi mói của hắn, Vương Tuyết đem chút khẩn trương, buông cây viết, nhẹ nhõm giọng nói: "Hoan Hoan là cái bại cho tới."

Phó Hiển nhíu mi, tái diễn một thứ tự, "Cái kia?" Đến tột nằm trong là cái nào?

Vương Tuyết nóng tính, buột mồm thốt rời khỏi, "Chính là bà dì." Dứt câu nói., bên trên mặt mày đem chút hồng hồng, bất giác cúi đầu, cây viết bên trên tay ngọ nguậy.

Phó Hiển ghi nhớ lại câu cô vừa vặn trình bày, lại thấy biểu cảm của cô ấy, ngay lập tức hiểu rời khỏi là cô ham muốn trình bày đồ vật gi.

Nhớ rõ rệt năm trước đó, à ko nên là thời gian trước chuồn, Phó Minh Nguyệt mới nhất vừa vặn lên lớp 6, đùng một phát mang 1 ngày mếu máo chạy về cho tới trình bày với hắn: "Anh nhì, em nghe đâu bị dịch nan hắn, đem nên chuẩn bị rời khỏi đời rồi hay là không."

Em gái ko e trời ko e khu đất, đùng một phát lại lòi ra vẻ mặt mày này, người thực hiện anh như hắn cũng nóng bức không còn cả ruột, ngay lập tức hỏi:

"Em, trình bày ung dung mang đến anh, rõ nét ngay lập tức mạch."

"Rõ ràng là phụ nữ, ngày nào thì cũng trình bày bao nhiêu cái kể từ này là ra sao."

Ba u ko trong nhà, các cụ tuổi hạc rộng lớn, vì thế hắn nên đem trách cứ nhiệm che chở em gái, trình bày thiệt, Phó Hiển trong trái tim cũng chính là đem điểm e.

Phó Minh Nguyệt thu chân lại, ko trình bày câu nói. này, hai con mắt nom hắn, đầm đìa nhòe, đùng một phát nghĩ về cho tới đồ vật gi, nhịn ko được gào khóc lên.

Phó Hiển gằn giọng, "Khóc cái gì? Nói chuyện."

Phó Minh Nguyệt người lập cập lập cập, giờ khóc cũng nhỏ rộng lớn, cơ hội vài ba phút, mới nhất nguy hiểm hé mồm, "Anh nhì, em ngã xuống, cứ liên tiếp ngã xuống, đem nên hay là không chuẩn bị bị tiêu diệt......"

Vừa nghe, Phó Hiển cũng biết là chuyện rộng lớn, quên ko chất vấn ở đâu ngã xuống, ngay lập tức một mạch kéo Phó Minh Nguyệt rời khỏi phía bên ngoài.

Đụng nên Trương thẩm đang di chuyển mua sắm vật.

Nhìn nhì bạn bè một người khóc sướt mướt, một người trưng rời khỏi diện mạo đe người, ngay lập tức phiền lòng.

Sau bại ngay lập tức giải quyết và xử lý chuyện này một cơ hội êm ả đẹp mắt.

Làm hắn e bóng e dông tố một hồi, đến thời điểm Hướng Minh Tuệ về vẫn thông dụng giác dục mang đến hắn thật nhiều, phụ nữ một mon ngã xuống một thứ tự, còn nên như vậy thật nhiều năm.

Từ sau thứ tự bại, Phó Hiển biết loại chuyện  này, tên thường gọi là kinh nguyệt.

Thật là chuyện cũ nghĩ về lại tuy nhiên kinh, Phó Hiển khụ nhì giờ, xoay người bắt gặp ly nước  của Thịnh Hoan, đứng hình mất mặt 5 giây.

Xem thêm: vẽ tranh đề tài gia đình ngày tết

Lại nghĩ về cho tới chuyện bại, hắn thực sự óc úng nước mà!

Đầu lưỡi hắn ở nhập vùng mồm quét tước một vòng, vạn bất đắc dĩ tuy nhiên nom xà nhà, bám theo sự mô tả của Phó Minh Nguyệt, cực kì nhức.

Hắn trầm đem nhập phút chốc, sau cùng vẫn chính là đứng lên, nỗ lực ly của cô ấy chuồn lấy nước.

Nước tràn ngay lập tức quay trở lại.

Toàn cỗ quy trình, ngay lập tức mạch trôi chảy, ko vượt lên vượt nhì phút.
――
Thịnh Hoan trải qua, thân ái thiết tuy nhiên gọi "Hạ Hạ". Ánh đôi mắt lại ngừng phía trên người Chu Kỳ, cười cợt một chiếc.

Chu Kỳ ko rét tuy nhiên lập cập, "Lớp trưởng chuyện gì cậu cứ trình bày trực tiếp, chớ người sử dụng loại này ánh nhìn nom tớ."

"Hạng mục của Đại hội Thể thao, tớ nom qua loa một lượt, cậu ko báo danh nên không?"

"Tớ làm cho cậu chạy bền 1500m thế nào?"

Thịnh Hoan vừa vặn trình bày xong xuôi, Chu Kỳ ngay lập tức " Xuy" một tiếng:

"Chuyện này chớ cho tới thăm dò tớ, mặc dù rằng Tạ Đông cho tới thì thành quả vẫn như vậy thôi."

Thịnh Hoan thăm dò cái ghế, ở trước mặt mày bọn họ ngồi xuống, thanh âm tinh xảo quyến rũ và mềm mại tuy nhiên nói: "Đại hội Thể thao tương đối tốt a, không chỉ rất có thể nằm trong điểm lại còn rất có thể tập luyện thân ái thể, vì như thế đồ vật gi cậu lại ko tham ô gia? Thêm nữa khuôn khổ này người nào cũng nên nhập cuộc."

Chu Kỳ nói: "Mặc kệ cậu trình bày ra sao, tớ cũng ko nhập cuộc."

Thịnh Hoan không tồn tại cơ hội, chỉ nên ủy khuất tuy nhiên quan sát về phía Hứa Hạ, thấp tiếng nói, "Hạ Hạ."

Hứa Hạ cắm môi, nom nhìn Thịnh Hoan, lại nom nhìn Chu Kỳ, rồi tiếp sau đó kéo kéo ống ống tay áo hắn, giận dỗi nói: "A Hoan đều trình bày vì vậy, cậu ngay lập tức nhập cuộc chuồn."

"Được không? Nói một câu chuồn tuy nhiên."

"Chu Kỳ cậu đem ý gì? A Hoan là chúng ta cực tốt của tớ, cậu tự động cao tự động đại mang đến ai xem?"

Cuối nằm trong vẫn chính là Chu Kỳ thỏa hiệp, "Cậu chớ vì vậy nữa, tớ nhập cuộc là được chứ gì."

"Đừng rét giận dỗi được không?"

Thịnh Hoan đoạt được mục tiêu, thấy vậy, cúi đầu lặng yên tuy nhiên đứng lên.

Viên Thành Siêu đang được ngồi ở bàn bản thân, cúi đầu ko biết đang được chơi trò giải trí hoặc đang khiến gì.

Cô trải qua, ở đối lập hắn ngồi xuống, nhẹ dịu gõ vài ba cái bên trên mặt mày bàn, "Viên Thành Siêu."

Viên Thành Siêu chậm rãi rì rì tuy nhiên ngửng đầu, vốn liếng là đang được quạu quọ, thấy người cho tới là Thịnh Hoan, thay cho thay đổi trở thành khuôn mặt tươi tỉnh cười cợt, cà lơ lất phất, "Lớp trưởng đem gì chỉ giáo a?"

Thịnh Hoan chuồn trực tiếp vào việc tuy nhiên nói: "Đại hội Thể thao chỉ thiếu thốn từng cậu ko chuồn đăng kí."

Viên Thành Siêu: "Chu Kỳ đăng kí?"

Thịnh Hoan gật đầu: "Đăng kí."

Viên Thành Siêu ngạc nhiên, lại hỏi: "A Hiển cũng đăng kí?"

Thịnh Hoan ngừng một ít, vừa vặn ko gật đầu cũng ko rung lắc đầu, nhăn mi nói: "Cậu quản lí người không giống thực hiện cái gì? Quản chủ yếu bản thân là được rồi."

"Tớ đăng kí mang đến cậu chạy bền 1500m nhé?"

Viên Thành Siêu cười cợt khẩy: "A Hiển ko báo đúng không nào, tớ đó cũng ko báo."

"Hắn nhập cuộc tớ ngay lập tức nhập cuộc."

Thấy Thịnh Hoan như đang được ham muốn trình bày đồ vật gi, hắn thẳng tiến công gãy, "Cái không giống cậu tránh việc nhiều câu nói.." Nói mang đến không còn câu nói. lại cúi đầu nom địa hình.

"Chu Kỳ đều nhập cuộc, cậu vì như thế đồ vật gi lại ko tham ô gia? Nếu đem yếu tố gì, tớ tiếp tục trình bày thầy"

"Còn nữa, nhập cuộc sẽ tiến hành nằm trong điểm, so với những cậu ko nên là rất tuyệt sao?"

Thịnh Hoan hảo hảo khuyên nhủ, Viên Thành Siêu lại từ trên đầu chí cuối ko nhằm ý cho tới cô.

Cuối nằm trong không tồn tại giải pháp, cô đành nên Chịu đựng nhức quay trở lại ghế ngồi.

Phó Hiển ko ở vị trí ngồi.

Thịnh Hoan bám theo thói thân quen tuy nhiên nỗ lực lấy ly đồ uống, ko nghĩ về cho tới là ly vẫn tràn, lại còn là một nước rét.

Cô cả kinh, ghi nhớ ko lầm, hồi nãy ham muốn chuồn tiếp nước ngay lập tức bị Phó Hiển ngăn ngừa, kể từ thứ tự này đều ở nhập lớp.

Vương Tuyết đứng lên, cúi người, vỗ vỗ bẫy vai cô, nhỏ giọng tuy nhiên nói: "A Hoan, tớ vừa vặn mới nhất thấy Phó Hiển chuồn lấy nước mang đến cậu."

Thịnh Hoan nỗ lực ly nước tuy nhiên thất thần, xoay đầu lại chất vấn, "Phải không?"

Vương Tuyết gật gật đầu, "Đúng vậy, tớ tận mắt chứng kiến từ trên đầu cho tới cuối."

Thịnh Hoan: "......" Nuốt nuốt nước miếng, ko biết nên trình bày đồ vật gi.

Vương Tuyết vốn liếng dĩ ham muốn chén quái ác vài ba câu, thành quả bắt gặp Phó Hiển kể từ cửa ngõ chuồn nhập, ngay lập tức đúng lúc ngừng, quay về ghế ngồi kế tiếp triệu tập trình độ chuyên môn.

Phó Hiển quay về ghế ngồi, thấy Thịnh Hoan đang được nỗ lực ly hấp thụ nước, nhấp môi bên dưới, khóe mồm khẽ nhếch, hỏi: "Ngọt không?"

Thịnh Hoan bị hắn trực tiếp lăng lăng tuy nhiên nom, trong trái tim nổi tiếng

"Lộp bộp", nghe được hắn trình bày một câu ko đầu ko đuôi, vặn nắp bình, chất vấn lại: "Cái gì?"

Thịnh Hoan sửng nóng bức, quay đầu sang một bên, hai con mắt tròn trặn xoe tuy nhiên nom hắn: "Đâu đạt thêm lối đâu?."

Phó Hiển khóe đôi mắt đem ý cười cợt, "Tớ trên đây thứ tự sau chắc chắn tiếp tục ghi nhớ rõ rệt."

Thịnh Hoan ko trình bày, tuy nhiên là cúi đầu lấy bảng báo danh đẩy cho tới trước mặt mày hắn, "Đại hội Thể thao cậu còn chưa xuất hiện báo khuôn khổ."

"Hiện bên trên chỉ mất chạy bền 1500m phái nam không đủ người."

Phó Hiển nom chằm chằm cô , đôi mắt cũng ko nháy mặc dù chỉ một ít.

Bên ngoài tia nắng thong thả nhạt nhẽo đem khá rét rọi nhập vào chống, chiếu lên trên bề mặt cô, đúng vào lúc song môi đỏ au lập loè thì thầm.

Làn domain authority thực White, khuôn mặt mày nhiễm tăng một ít hồng, lông nheo nồng đậm nhỏ nhiều năm, lập cập rẩy.

Chỉ đem hắn biết, cô rất rất đẹp mắt.

Thịnh Hoan điềm đạm ko nổi nữa, ánh nhìn của hắn vượt lên oi bức, sử dụng tay ngăn trở ánh mắt của hắn, rầu rĩ tuy nhiên nói: "Đừng nom tớ, coi bảng báo danh này."

Phó Hiển: "Cậu kha khá đẹp mắt."

Xem thêm: vẽ tranh đề tài ngôi trường mơ ước của em

Thịnh Hoan ngẩn rời khỏi một ít, đầu vùi xuống càng thấp rộng lớn, mượt quyến rũ và mềm mại mại, nói: "Tớ báo danh chạy bền 1500m phái nam mang đến cậu......"

Phó Hiển mơ mòng cúi đầu.

Có lẽ độ sáng đem bám theo quang đãng đem, thực hiện hắn bị say đắm hoặc.