tiên sinh quỷ của anh biến mất rồi

Tai nàn bất thần khiến cho hiện nay ngôi trường rớt vào cảnh lếu láo loàn, những phương tiện đi lại truyền thông đang được hóng phỏng vấn sau tiệc rượu tò mò mẫm nom nhập bên phía trong trải qua hành lang cửa số, ánh đèn sáng flash lóa mắt liên tục chiếu cho tới.

Những người xuất hiện ở trên đây trừ nhân viên cấp dưới đáp ứng đều được xem là người phổ biến nhập giới vui chơi và thời trang và năng động. Sau cơn hoảng loàn lúc đầu, phần rộng lớn quý khách vẫn điềm tĩnh lại, nhỏ giọng thảo luận về tình hình lúc này.

Bạn đang xem: tiên sinh quỷ của anh biến mất rồi

Hiện tượng siêu tự nhiên rất có thể tồn bên trên tuy nhiên ko thể trưng bày trước công bọn chúng như vậy này, Lâu Tiêu rất có thể ngửi thấy rõ rệt âm khí nhập không gian. Nếu thời điểm ngày hôm nay thực sự với tin yêu vọng gác kỳ kỳ lạ này, thân ái là hội trưởng cộng đồng thiên sư, chắc hẳn rằng hắn tiếp tục gặp gỡ phiền nhiễu.

Lâu Tiêu vẫy tay trái ngược một chiếc, gương quá khứ còn đang được nhập tình trạng được linh khí ôn chăm sóc tức tốc xuất hiện nay trước người hắn, mặt mũi gương thượng cổ ám quang đãng lưu gửi, nom tình trạng chất lượng tốt rộng lớn vài ba ngày trước nhiều.

Bóng Giang Yên nhòa ảo đàng sau gương, nhì đôi mắt cô khép hờ vẻ mặt mũi thản nhiên, thoạt nom vẫn ko tỉnh lại.

"Tách."

Lâu Tiêu nhẹ dịu búng tay, thiếu hụt phái nữ lửng lơ đàng sau gương quá khứ tương tự rối chạc làm theo động tác của hắn, tức thì tiếp sau đó, toàn cỗ không khí tương tự bị đình trệ.

Ngoại trừ những người dân rõ ràng, toàn bộ quý khách hoặc vui nhộn hoặc quỷ dị lưu giữ động tác một giây trước, Lâu An tò mò mẫm liếc đôi mắt nom Giang Yên, lượt thứ nhất tận đôi mắt bắt gặp dáng vẻ gương quá khứ linh khí này.

Gương quá khứ và cây viết lúc này đồng căn đồng nguyên vẹn, thời điểm này Lâu Tiêu người sử dụng linh lực thúc giục giục gương quá khứ vốn liếng còn đang được ngủ say, đương nhiên cũng nhìn thấy khí tức đặc trưng ẩn bên trên lầu nhì.

Thời gian dối và không khí thay cho thay đổi đều phải sở hữu quy tắc riêng rẽ của chính nó, Lâu Tiêu khôn khéo dùng gương quá khứ nhằm rời đứt không khí và thời hạn, tuy nhiên hắn vẫn cần thiết tốc chiến tốc thắng, còn nếu không thời hạn và không khí sẽ khởi tạo đi ra sự sai chênh chếch.

"Là Phương Kim?" Cố Duy Sanh bước thời gian nhanh cho tới cạnh Lâu Tiêu, nom trường hợp công cộng xung quanh, Cố Duy Sanh cau mi lại, trọn vẹn thiếu hiểu biết đối phương thực hiện vì vậy là với thủ đoạn gì.

"Đúng vậy, anh cảm biến được khí tức của cô ấy tớ." Lâu Tiêu gật đầu, hắn khẽ nhắn gửi tìm hiểu Lâu An một câu "Khôi phục hiện nay trường", tiếp sau đó tóm tay Cố Duy Sanh nhảy lên lầu nhì.

Phòng nhảy đầm ở thân ái tầng nhì rỗng tuếch trống rỗng, xung xung quanh chỉ tồn tại một sản phẩm chống giành riêng cho khách hàng nghỉ dưỡng, lan can chạm tương khắc tinh xảo và long lanh, tuy nhiên chính vì những vệt huyết phía bên trên khiến cho nó nom với tương đối xịn phụ thân.

Vị trí gương quá khứ chỉ ở tức thì trước đôi mắt, thấy Lâu Tiêu chứa chấp gương, mò mẫm khí của Cố Duy Sanh rung rinh lên, đơn giản dễ dàng xuất hiện căn chống đóng góp chặt trước đôi mắt.

Kiếm khí lẫm liệt, một bóng thâm nhanh gọn kể từ nhập chống cất cánh đi ra, Cố Duy Sanh tóm chặt Khước Sương, một giây sau, bên trên lan can xuất hiện nay một thiếu hụt phái nữ tóc thâm đang được ngồi.

Đối phương mang trong mình 1 cỗ váy nhiều năm white color, tay còn thế một cuốn sách ko lật, ả nhẹ dịu đung đưa đôi bàn chân trần, tiếp sau đó quay đầu sang một bên mỉm mỉm cười với nhì người.

"Lần đầu họp mặt, tôi là Phương Kim."

Có lẽ là vì như thế phụ thân khoản chí bảo đồng mạch tương liên, tuổi thọ của phụ thân hero đại biểu mang lại phụ thân khoản chí bảo ở kiếp này sẽ không chênh chênh chếch từng nào, Lâu Tiêu nom thiếu hụt phái nữ mỉm mỉm cười trước mặt mũi, tuy nhiên ko vì như thế khuôn mặt mũi non nớt của đối phương sinh đi ra ngẫu nhiên xấp xỉ này.

"Đừng thấy tôi nom vì vậy, thiệt đi ra tôi là 1 bà lão sinh sống rất rất lâu rồi." Hình như đoán được tâm trí nhập đầu Lâu Tiêu, thiếu hụt phái nữ tự do trêu chọc, ả liếc nom túi đối phương, tiếng nói với chút tự mãn, "Tôi cũng ko nên cô tớ, chỉ rất có thể thụ động nghênh đón căn số của tớ."

Nếu phát biểu nhập phụ thân khoản chí bảo, người vô tri nhất đó là Giang Yên ko hề thức tỉnh 1 chút nào, còn nếu không nhờ cơ duyên xảo ăn ý hiểu rằng thân ái phận gương quá khứ của tớ, có lẽ rằng cả đời này đối phương tiếp tục nhận định rằng bản thân là 1 người thông thường.

Nhưng Lâu Tiêu không tồn tại dự định thủ thỉ phiếm với ả, hắn nghiêm cẩn mặt mũi lại: "Có chuyện phát biểu trực tiếp, mục tiêu của cô ấy là gì."

"Tên sau này cơ ko nên vẫn phát biểu với cậu rồi sao?" Phương Kim thế cuốn sách lật quý phái trang mới mẻ, "Có lẽ tôi nên gọi cậu tớ là Vân Hành nhỉ? Dù sao lúc này cậu tớ đã và đang trở thành người phàm chỉ rất có thể nhờ vào huyết hệ truyền quá."

Ả cụp đôi mắt nom xuống những người dân bị đứng hình bên dưới lầu, độ sáng của phù chú không ngừng nghỉ lập lòe, phát sáng lễ phục khôn khéo sang trọng và quý phái bên trên người những người dân cơ.

"Người phàm đã từng công ty quá lâu." Phương Kim giơ ngón tay lên, vẽ lên không gian đàng đường nét của những trái đất bên dưới lầu, "Không biết nhì vị với hào hứng thay đổi công ty thế đạo này hoặc không?"

"Không với hào hứng." Cố Duy Sanh quyết đoán kể từ chối, thậm chí là còn coi thông thường ở trong tâm địa, hắn nhíu mi, "Đây là ý của Quỷ vương?"

Theo tay nghề sát một ngàn năm thực hiện quỷ của hắn, Quỷ vương vãi của quỷ giới ko nên là 1 người quí đao vĩ đại búa rộng lớn, chỉ riêng rẽ việc vẽ đi ra Sơn Thị gom đa số toàn bộ quỷ hồn nhập vào này cũng đầy đủ nhằm minh chứng thái phỏng của đối phương.

Không suy nghĩ cho tới Cố Duy Sanh bắt được trung tâm thời gian nhanh vì vậy, Phương Kim khựng tay lại: "Cậu ko cần thiết quan hoài, coi như liên minh, tất cả chúng ta cũng đơn giản mối quan hệ liên minh tuy nhiên thôi."

"Hợp tác?" Cố Duy Sanh khó khăn hiểu mỉm cười mỉm cười, "Là ai mang lại cô ảo giác công ty chúng tôi tiếp tục liên minh với cô?"

"Không nên cô luôn luôn ham muốn làm thịt Lâu Tiêu sao? Sao này, thấy anh ấy quay trở lại địa điểm cũ, cô Phương trên đây tức tốc mặt dày mi dạn phát biểu ham muốn liên minh à?" Vừa suy nghĩ cho tới toàn bộ thống khổ tuy nhiên tè thiên sư vẫn gặp gỡ sau khoản thời gian sinh đi ra đều tới từ toan tính của đối phương, khi thủ thỉ Cố Duy Sanh ko ngoài tương đối tức phẫn nộ, "Loại tính cơ hội này sẽ không kiểu như với quấn rộng lớn sau mùng, cô suy nghĩ sao, cô Phương?"

Bị Cố Duy Sanh trào phúng vì vậy, tuy nhiên sắc mặt mũi Phương Kim không bao giờ thay đổi 1 chút nào, ả tịch thu tầm đôi mắt đang được nom xuống bên dưới lầu, điềm tĩnh nói: "Cậu phát biểu ko sai, Lâu Tiêu xứng đáng bị tiêu diệt."

"Phật đạo suy vong, ngàn năm vừa qua trước đó chưa từng với người nát bàn hoặc đăng tiên," Phương Kim dời góc nhìn về phía Lâu Tiêu, "Mà sự thức tỉnh của cậu, ko thể nghi hoặc vẫn mang lại một sự thay đổi mang lại Đạo gia."

"Mặc cho dù chỉ rất có thể hiểu rằng 'hiện tại', tuy nhiên tôi cũng từng nghe được tin yêu vọng gác Quảng Lan tiên quân được Bồ Đề Mộc nhận công ty, một Lúc kiếp này cậu quay trở lại địa điểm, Bồ Đề Mộc Linh cũng tiếp tục thức tỉnh, vậy Phật gia cũng có thể có năng lực gửi trở thành chất lượng tốt."

"Nước Z rộng lớn một tỷ người cũng đầy đủ phiền toái rồi, tôi không thích làm cho nhì mái ấm Phật Đạo lại cho tới hùn sướng."

Xem thêm: bằng bút chì vẽ tranh phong cảnh trong hình tròn

Càng không thích nhằm nhì mái ấm suy bại ngàn năm này ngồi ngư ông đắc lợi.

"Cho nên, Lâu Tiêu, cậu ko thể ko bị tiêu diệt."

Phương Kim nông cạn phát biểu, ả khép cuốn sách bên trên tay lại, ngữ khí tùy ý như đang được thảo luận tối ni nên ăn gì.

Thời điểm Lâu Tiêu được sinh đi ra, Phương Kim vẫn hiểu rằng thân ái phận của đối phương, vì thế ả mới mẻ liên hệ với Chung gia, ham muốn mượn tay Chung gia vô hiệu hóa Lâu Tiêu.

Chiếm xác Lâu Tiêu ko thể phi thăng bên trên khu vực, vạn quỷ cắm thân ái cũng ko thể xúc tiến đối phương gửi hóa trở nên tiên linh thể, Phương Kim lừa Chung gia tra tấn Lâu Tiêu, chẳng qua loa là xay nghiệp hỏa nhập người đối phương đi ra tuy nhiên thôi.

Nghiệp hỏa cắm công ty, bùi nhùi lửa vẫn sớm được ghép nhập hồn phách của Quảng Lan tiên quân, chỉ việc người sở hữu với ác niệm, cũng đầy đủ nhằm châm lửa thắp cháy hồn phách còn ko thức tỉnh của đối phương.

Bằng sử dụng phương pháp này, ả rất có thể vô hiệu hóa quân thù rộng lớn tuy nhiên ko nên chịu đựng sự trừng trị của thiên đạo.

Chỉ tiếc, mưu kế vật dụng của Phương Kim ko thành công xuất sắc, Vân Hành đùng một phát xuất hiện nay vẫn đập hỏng đôi mắt xích cần thiết nhất nhập plan của ả.

Không tương tự ả, Vân Hành cũng chính là 'báo trước', 'thiên cơ' tuy nhiên lại ko thể nhúng tay nhập sau này tuy nhiên cậu vẫn bắt gặp, này là cách thức tuy nhiên những mới tiên tri nên tuân theo gót.

Nhưng Vân Hành lại hành vi. Lâu Tiêu kích ứng nghiệp hỏa không chỉ ko bị tiêu diệt, thậm chí là còn chính vì vậy tuy nhiên tìm kiếm được Bồ Đề Mộc của hắn sau chục bao nhiêu năm.

Phương Kim ko biết rốt cuộc là loại sau này gì mới mẻ rất có thể xúc tiến Vân Hành không còn lượt này cho tới lượt không giống tiêu tốn mạng sinh sống can thiệp nhập việc này, ả chỉ biết ả vẫn nếm được vị thất bại.

Từ cuộc truyện trò thân ái Vân Hành và Cố Duy Sanh ở Bình Sơn, Phương Kim biết Lâu Tiêu và Cố Duy Sanh là chủ chốt để thay thế thay đổi căn số, chỉ việc kéo nhì người này nhập bên dưới trướng, plan của ả sẽ không còn thể thất bại.

Cho nên ở nhập lăng tẩm nhà vua bên trên Nhạn Sơn, ả mới mẻ ko tự động bản thân đi ra tay.

—— Ả không thích trọn vẹn đứng về phía trái lập với nhì người này.

Đây cũng chính là nguyên vẹn nhân thời điểm ngày hôm nay ả nguy hiểm xuất hiện nay trước mặt mũi nhì người, người thao tác rộng lớn ko câu nệ tè tiết, mặc dầu ả từng với chút oán thù với nhì người, tuy nhiên quyền lợi ở trước mặt mũi, từng nào oán thù đều rất có thể ko nói đến tuy nhiên mỉm cười mang lại qua loa.

"Về suy nghĩ lại chuồn." Phương Kim phát biểu, ả sờ sờ mái đầu thâm nhiều năm của tớ, đôi mắt hiện thị vẻ kiên lăm le, "Lá bài xích cần thiết nhất ở trong tay tôi, sau này sinh sống hoặc bị tiêu diệt, ở trong tâm trí của bao nhiêu người đấy."

"Khẩu khí rộng lớn thiệt đấy," Lâu Tiêu mỉm cười mức giá, "Tôi ham muốn nom coi cô thì với khả năng gì."

"Xem đi ra tất cả chúng ta và được lăm le trước là chỉ rất có thể thực hiện kẻ địch của nhau." Phương Kim vờ vịt tiếc nuối thở nhiều năm, kết viên này vẫn sớm ở trong dự liệu của ả, tuy nhiên chuyện cần thiết, ả vẫn ham muốn tự động bản thân cho tới xác nhận.

"Không gian dối này chuẩn bị ko chịu đựng nổi rồi, mong muốn bao nhiêu người tiếp tục quí phần quà tôi tặng."

Thiếu phái nữ ôm sách theo gót lan can ngửa đi ra sau, khắp cơ thể rơi trực tiếp xuống, mái đầu thâm rối tung sau sống lưng ả, Cố Duy Sanh nghiêng người đi ra, lại đúng vào khi đối lập với nụ mỉm cười xấu xí bên trên mặt mũi thiếu hụt phái nữ.

Khước Sương đem theo gót hàn khí xuyên qua loa khung người Phương Kim, kim phù nghiệp hỏa theo gót sát tuy nhiên lên, tuy nhiên chỉ thắp được một tờ giấy tờ Trắng.

Không sai, giấy tờ Trắng.

Người giấy tờ Trắng bệch nhẹ dịu rơi xuống khu đất, mặt mũi Phương Kim bên trên chân thật rất thật, phỏng cong khóe mồm càng sống động rộng lớn, phân minh trên đây chỉ là 1 thế thân ái thao tác chất lượng tốt.

Lâu Tiêu vốn liếng lăm le nhờ vào khí tức của đối phương nối tiếp theo gót dõi, tuy nhiên kim giây bên trên đồng hồ đeo tay tay trái ngược của hắn đúng vào khi này nhích về phần bên trước, âm khí ẩn náu ở góc cạnh rậm rịch, Lâu Tiêu ko nhằm ý cho tới những loại không giống, chỉ rất có thể giới hạn tay ổn định lăm le tình hình tiệc rượu trước.

Năng lực của Lâu An ko thông thường tuy nhiên ko thể phục sinh như cũ, pháp quyết bên trên tay Lâu Tiêu không ngừng nghỉ, kim phù mọi nơi, chỉ nhập phút giây, âm khí nhập góc đã trở nên niêm phong lại, hiện nay ngôi trường bị đập bỏ cũng nhanh gọn phục sinh nguyên vẹn trạng.

"Tích."

Kim giây chầm chậm chạp nhích về phần bên trước, như giờ thủy tinh ranh vỡ vụn vang vọng nhập đại sảnh ko một bóng người, bên cạnh đó thức tỉnh đám người đang được lếu láo loàn ý thức.

Nhạc nhảy nhẹ dịu lại vang lên, Cố Duy Sanh đang được ngờ vực "món quà" tuy nhiên Phương Kim phát biểu là gì, một giây sau, hắn vẫn rớt vào một chiếc ôm không xa lạ.

Cánh tay ôm hông hắn người sử dụng mức độ ko thông thường, Cố Duy Sanh bị nhức, ko kiểm soát được rên lên giờ.

Xem thêm: tranh vẽ dưới đáy đại dương

Tiếng rên rỉ này tương tự mang lại mang lại đối phương một loại kích ứng này cơ, Cố Duy Sanh chỉ cảm nhận thấy môi lạnh lẽo lên, tiếp sau đó bị người tớ mạnh mẽ và tự tin nạy banh khớp hàm, ko thể cự tuyệt bị người tớ công trở nên đoạt khu đất.

Đèn flash chớp sáng sủa nhiều hơn nữa trước, Cố Duy Sanh lại ko rảnh bận tâm, đuôi đôi mắt hắn ửng hồng, con cái ngươi nhoang nhoáng ánh nước.

Đau quá, tè thiên sư là chó cơ hả?