phó thời lẫm

Chương 18

ĐỂ MẶC CHO KÝ ỨC SỤC SÔI NHƯ BIỂN CẢ TRONG ĐẦU, LÀM DẤY LÊN HẰNG HÀ SA CON SÓNG LỚN

Bạn đang xem: phó thời lẫm

Dưới ánh đèn sáng vàng ấm cúng, sắc mặt mũi Giản Thù vẫn White bệch yếu đuối ớt, từng xúc cảm tâm hồn đôi mắt đều bị bóng râm phủ lấp, khung hình còm guộc mỏng mảnh manh thoạt nom một vừa hai phải uể oải một vừa hai phải bất lực.

Phó Thời Lẫm chợt lưu giữ cho tới vô cùng rất rất lâu trước đó, ngày cô ấy xuất viện, một thân thiết 1 mình chuồn nhận di vật của cha mẹ, tiếp sau đó đứng thân thiết trời tuyết rơi, sợ hãi sầm uất quan sát về phần bên trước.

Khi ấy, cô tương tự như lúc này vậy. Rõ ràng là yếu đuối ớt ko chịu đựng nổi một đòn, tuy nhiên lại cắm chặt răng, bước từng bước về phần bên trước, trước đó chưa từng xoay đầu lấy một lượt.

Giản Thù ko nên một người dễ dàng và đơn giản nhằm lộ xúc cảm ra phía bên ngoài. Kể kể từ Khi cô mươi lăm tuổi tác, cô được xem là như vậy rồi.

Nhưng thời điểm hiện tại, cô cảm nhận thấy vô cùng không dễ chịu.

Một khi rất rất lâu sau, Phó Thời Lẫm mới nhất nói: “Nếu bên trên tôi làm cho cô nên lưu giữ lại những chuyện bại liệt, thì trở nên thực van lơn lỗi cô.”

“Anh không cần thiết phải van lơn lỗi. Anh trình bày vô cùng trúng, đấy là yếu tố của chủ yếu phiên bản thân thiết em.”

Là vì thế cô vẫn luôn luôn vùi bản thân vô quá khứ ko bay đi ra được. Là vì thế cô tiếp tục thân quen với việc cô độc, ko mến xúc tiếp với những người không giống. Là vì thế cô vô từng nào năm vừa qua vẫn tiếp tục đơn phương coi anh là tia kỳ vọng và độ sáng có một không hai của tớ vô bóng tối u tối.

Cũng là vì cô, vô thời khắc hội ngộ anh, cứ bức thiết ham muốn bước lại ngay gần, ham muốn giành được chút tương đối rét kể từ anh…

Cô thực sự vô cùng ích kỷ, trọn vẹn ko hề suy nghĩ cho tới cảm hứng của anh ấy ấy.

Những tội nợ bại liệt vốn liếng đơn thuần của 1 mình cô thôi, cô sở hữu tư cơ hội gì nhưng mà kéo anh xuống vực thẳm nằm trong bản thân chứ.

“Đội trưởng Phó, anh về chuồn. Cảm ơn anh.” Giọng Giản Thù vô cùng khàn, không xoay đầu nom anh, “Câu cảm ơn này, kể từ mươi năm vừa qua em vẫn còn chưa kịp trình bày.”

Đôi môi mỏng mảnh của Phó Thời Lẫm tương đối mấp máy tuy nhiên ở đầu cuối cũng ko trình bày thêm thắt gì cả. Trước Khi chuồn, anh chỉ nhắn dò: “Cô nghỉ dưỡng chuồn.”

Tiếng tạm dừng hoạt động vang lên, Giản Thù mới nhất như thất lạc không còn toàn bộ mức độ lực vậy. Cô thuồn người xuống bàn, mũi cay xè, trong cổ họng vô nằm trong chua chát, đôi mắt đã và đang ươn ướt át,ướt đẫm rồi.

Chờ cho tới Khi chén bát cháo White nguội ngắt, cô mới nhất ngồi dậy, chậm rãi rãi nuốt từng miếng từng miếng một.

đớp cháo hoàn thành, cô lại ở vật đi ra nệm, đem tay kéo ngăn tủ đầu nệm đi ra. Ngón tay cô va vô khuông hình họa đè ở bên dưới nằm trong ngăn tủ, tuy nhiên ở đầu cuối vẫn không tồn tại dũng khí lấy nó đi ra.

Cô đó là một con cái nhỏ nhắn yếu ớt. Bất luận từng nào lâu trôi qua chuyện, cô đều ko thể này đương đầu với toàn bộ những gì từng xẩy ra, vĩnh viễn cũng ko bay đi ra được.

Cô tựa như một con vật bị kìm hãm, trói buộc thân thiết bản thân vô cũi. Nguồn : we btruy en onlin ez.com

Giản Thù nhảy nhạc lên nút lớn nhất, nhắm đôi mắt lại, nhằm khoác mang lại ký ức sục sôi như biển cả cả vô đầu, thực hiện trào lên hằng hà tụt xuống những con cái sóng rộng lớn.

Tại bên dưới lầu, Phó Thời Lẫm ngồi vô xe cộ, nom dù hành lang cửa số vẫn còn đó sáng sủa đèn bại liệt. Đôi đôi mắt đen thui của anh ấy trầm hẳn xuống, nhen không còn điếu dung dịch này cho tới điếu dung dịch không giống, dung mạo tuấn tú bị ánh đèn sáng lành lặn giá buốt bàng bạc chiếu xuống, càng thực hiện gia tăng vài ba phần đơn chiếc.

Không biết tiếp tục qua chuyện bao lâu, giờ đồng hồ chuông điện thoại cảm ứng chợt vang lên.

Phó Thời Lẫm nghe máy.

Là Mạnh Viễn gọi tới: “Đội trưởng ơi, mặt mũi phía TP. Hồ Chí Minh B tiếp tục xây dựng tổ thường xuyên án rồi. Họ ham muốn liên hệ với những người bị kinh hãi còn sinh sống sót của năm bại liệt nhằm mò mẫm hiểu thêm thắt thông tin. Có điều, em tiếp tục kể từ chối theo dõi như lời nói anh nhắn rồi ạ… Ban đầu chúng ta vốn liếng sở hữu chút ko phấn chấn, may nhưng mà bốt trưởng đi ra mặt mũi xử lý.”

Phó Thời Lẫm ừ một giờ đồng hồ, âm điệu vô trẻo giá buốt lùng lại vô cùng cộc gọn gàng.

Mạnh Viễn tiếp tục sớm thân quen với kiểu tính kiệm lời nói không nhiều trình bày của anh ấy rồi. Nói hoàn thành chuyện chủ yếu, cậu tớ mới nhất chính thức nhảy sang trọng tò mò mẫm buôn dưa lê: “Đội trưởng, Giản Thù thế này rồi ạ?”

“Cũng tạm thời, hứng oi rồi.”

“Hí hí, group trưởng này, Giản Thù xinh nhỉ anh nhỉ?”

Phó Thời Lẫm cạn lời nói, dập điếu dung dịch vô tay chuồn, “Cậu tấp tểnh trình bày kiểu gì?!”

Mạnh Viễn bộp chộp nói: “Không ko ko, sở hữu gì đâu ạ. Chỉ là, khi người của đoàn phim cho tới chào tất cả chúng ta, đại hầu như người xem đều quan ngại phiền toái kể từ chối không còn. Nếu theo dõi tính cơ hội của anh ấy, thì anh hẳn là kẻ không tồn tại kỹ năng nhận nhất mới nhất trúng chứ… Đội trưởng Phó này, sở hữu nên anh nhận là vì như thế Giản Thù không?”

Giọng điệu Phó Thời Lẫm vô cùng lãnh đạm: “Cậu suy nghĩ nhiều quá tuyệt vời rồi đấy.”

Mạnh Viễn còn còn chưa kịp thăm hỏi thám thính quân tình gom Giản Thù, đầu chão mặt mũi bại liệt tiếp tục quắp luôn luôn máy ko chút nể nả rồi.

Nhìn screen điện thoại cảm ứng tối đen thui, Mạnh Viễn vò đầu bứt tai. Có điều, càng suy nghĩ càng thấy kỳ quặc thiệt đấy, rốt cuộc vì như thế sao nhưng mà Đội trưởng Phó lại nhận trách nhiệm này nhỉ?

Chương 18

ĐỂ MẶC CHO KÝ ỨC SỤC SÔI NHƯ BIỂN CẢ TRONG ĐẦU, LÀM DẤY LÊN HẰNG HÀ SA CON SÓNG LỚN

Dưới ánh đèn sáng vàng ấm cúng, sắc mặt mũi Giản Thù vẫn White bệch yếu đuối ớt, từng xúc cảm tâm hồn đôi mắt đều bị bóng râm phủ lấp, khung hình còm guộc mỏng mảnh manh thoạt nom một vừa hai phải uể oải một vừa hai phải bất lực.

Phó Thời Lẫm chợt lưu giữ cho tới vô cùng rất rất lâu trước đó, ngày cô ấy xuất viện, một thân thiết 1 mình chuồn nhận di vật của cha mẹ, tiếp sau đó đứng thân thiết trời tuyết rơi, sợ hãi sầm uất quan sát về phần bên trước.

Khi ấy, cô tương tự như lúc này vậy. Rõ ràng là yếu đuối ớt ko chịu đựng nổi một đòn, tuy nhiên lại cắm chặt răng, bước từng bước về phần bên trước, trước đó chưa từng xoay đầu lấy một lượt.

Giản Thù ko nên một người dễ dàng và đơn giản nhằm lộ xúc cảm ra phía bên ngoài. Kể kể từ Khi cô mươi lăm tuổi tác, cô được xem là như vậy rồi.

Nhưng thời điểm hiện tại, cô cảm nhận thấy vô cùng không dễ chịu.

Một khi rất rất lâu sau, Phó Thời Lẫm mới nhất nói: “Nếu bên trên tôi làm cho cô nên lưu giữ lại những chuyện bại liệt, thì trở nên thực van lơn lỗi cô.”

“Anh không cần thiết phải van lơn lỗi. Anh trình bày vô cùng trúng, đấy là yếu tố của chủ yếu phiên bản thân thiết em.”

Là vì thế cô vẫn luôn luôn vùi bản thân vô quá khứ ko bay đi ra được. Là vì thế cô tiếp tục thân quen với việc cô độc, ko mến xúc tiếp với những người không giống. Là vì thế cô vô từng nào năm vừa qua vẫn tiếp tục đơn phương coi anh là tia kỳ vọng và độ sáng có một không hai của tớ vô bóng tối u tối.

Cũng là vì cô, vô thời khắc hội ngộ anh, cứ bức thiết ham muốn bước lại ngay gần, ham muốn giành được chút tương đối rét kể từ anh…

Cô thực sự vô cùng ích kỷ, trọn vẹn ko hề suy nghĩ cho tới cảm hứng của anh ấy ấy.

Những tội nợ bại liệt vốn liếng đơn thuần của 1 mình cô thôi, cô sở hữu tư cơ hội gì nhưng mà kéo anh xuống vực thẳm nằm trong bản thân chứ.

“Đội trưởng Phó, anh về chuồn. Cảm ơn anh.” Giọng Giản Thù vô cùng khàn, không xoay đầu nom anh, “Câu cảm ơn này, kể từ mươi năm vừa qua em vẫn còn chưa kịp trình bày.”

Đôi môi mỏng mảnh của Phó Thời Lẫm tương đối mấp máy tuy nhiên ở đầu cuối cũng ko trình bày thêm thắt gì cả. Trước Khi chuồn, anh chỉ nhắn dò: “Cô nghỉ dưỡng chuồn.”

Tiếng tạm dừng hoạt động vang lên, Giản Thù mới nhất như thất lạc không còn toàn bộ mức độ lực vậy. Cô thuồn người xuống bàn, mũi cay xè, trong cổ họng vô nằm trong chua chát, đôi mắt đã và đang ươn ướt át,ướt đẫm rồi.

Chờ cho tới Khi chén bát cháo White nguội ngắt, cô mới nhất ngồi dậy, chậm rãi rãi nuốt từng miếng từng miếng một.

đớp cháo hoàn thành, cô lại ở vật đi ra nệm, đem tay kéo ngăn tủ đầu nệm đi ra. Ngón tay cô va vô khuông hình họa đè ở bên dưới nằm trong ngăn tủ, tuy nhiên ở đầu cuối vẫn không tồn tại dũng khí lấy nó đi ra.

Cô đó là một con cái nhỏ nhắn yếu ớt. Bất luận từng nào lâu trôi qua chuyện, cô đều ko thể này đương đầu với toàn bộ những gì từng xẩy ra, vĩnh viễn cũng ko bay đi ra được.

Cô tựa như một con vật bị kìm hãm, trói buộc thân thiết bản thân vô cũi. Nguồn : we btruy en onlin ez.com

Giản Thù nhảy nhạc lên nút lớn nhất, nhắm đôi mắt lại, nhằm khoác mang lại ký ức sục sôi như biển cả cả vô đầu, thực hiện trào lên hằng hà tụt xuống những con cái sóng rộng lớn.

Tại bên dưới lầu, Phó Thời Lẫm ngồi vô xe cộ, nom dù hành lang cửa số vẫn còn đó sáng sủa đèn bại liệt. Đôi đôi mắt đen thui của anh ấy trầm hẳn xuống, nhen không còn điếu dung dịch này cho tới điếu dung dịch không giống, dung mạo tuấn tú bị ánh đèn sáng lành lặn giá buốt bàng bạc chiếu xuống, càng thực hiện gia tăng vài ba phần đơn chiếc.

Không biết tiếp tục qua chuyện bao lâu, giờ đồng hồ chuông điện thoại cảm ứng chợt vang lên.

Phó Thời Lẫm nghe máy.

Là Mạnh Viễn gọi tới: “Đội trưởng ơi, mặt mũi phía TP. Hồ Chí Minh B tiếp tục xây dựng tổ thường xuyên án rồi. Họ ham muốn liên hệ với những người bị kinh hãi còn sinh sống sót của năm bại liệt nhằm mò mẫm hiểu thêm thắt thông tin. Có điều, em tiếp tục kể từ chối theo dõi như lời nói anh nhắn rồi ạ… Ban đầu chúng ta vốn liếng sở hữu chút ko phấn chấn, may nhưng mà bốt trưởng đi ra mặt mũi xử lý.”

Phó Thời Lẫm ừ một giờ đồng hồ, âm điệu vô trẻo giá buốt lùng lại vô cùng cộc gọn gàng.

Mạnh Viễn tiếp tục sớm thân quen với kiểu tính kiệm lời nói không nhiều trình bày của anh ấy rồi. Nói hoàn thành chuyện chủ yếu, cậu tớ mới nhất chính thức nhảy sang trọng tò mò mẫm buôn dưa lê: “Đội trưởng, Giản Thù thế này rồi ạ?”

“Cũng tạm thời, hứng oi rồi.”

“Hí hí, group trưởng này, Giản Thù xinh nhỉ anh nhỉ?”

Phó Thời Lẫm cạn lời nói, dập điếu dung dịch vô tay chuồn, “Cậu tấp tểnh trình bày kiểu gì?!”

Mạnh Viễn bộp chộp nói: “Không ko ko, sở hữu gì đâu ạ. Chỉ là, khi người của đoàn phim cho tới chào tất cả chúng ta, đại hầu như người xem đều quan ngại phiền toái kể từ chối không còn. Nếu theo dõi tính cơ hội của anh ấy, thì anh hẳn là kẻ không tồn tại kỹ năng nhận nhất mới nhất trúng chứ… Đội trưởng Phó này, sở hữu nên anh nhận là vì như thế Giản Thù không?”

Giọng điệu Phó Thời Lẫm vô cùng lãnh đạm: “Cậu suy nghĩ nhiều quá tuyệt vời rồi đấy.”

Mạnh Viễn còn còn chưa kịp thăm hỏi thám thính quân tình gom Giản Thù, đầu chão mặt mũi bại liệt tiếp tục quắp luôn luôn máy ko chút nể nả rồi.

Nhìn screen điện thoại cảm ứng tối đen thui, Mạnh Viễn vò đầu bứt tai. Có điều, càng suy nghĩ càng thấy kỳ quặc thiệt đấy, rốt cuộc vì như thế sao nhưng mà Đội trưởng Phó lại nhận trách nhiệm này nhỉ?

Xem thêm: web vẽ tranh ai

Chương 18

ĐỂ MẶC CHO KÝ ỨC SỤC SÔI NHƯ BIỂN CẢ TRONG ĐẦU, LÀM DẤY LÊN HẰNG HÀ SA CON SÓNG LỚN

Dưới ánh đèn sáng vàng ấm cúng, sắc mặt mũi Giản Thù vẫn White bệch yếu đuối ớt, từng xúc cảm tâm hồn đôi mắt đều bị bóng râm phủ lấp, khung hình còm guộc mỏng mảnh manh thoạt nom một vừa hai phải uể oải một vừa hai phải bất lực.

Phó Thời Lẫm chợt lưu giữ cho tới vô cùng rất rất lâu trước đó, ngày cô ấy xuất viện, một thân thiết 1 mình chuồn nhận di vật của cha mẹ, tiếp sau đó đứng thân thiết trời tuyết rơi, sợ hãi sầm uất quan sát về phần bên trước.

Khi ấy, cô tương tự như lúc này vậy. Rõ ràng là yếu đuối ớt ko chịu đựng nổi một đòn, tuy nhiên lại cắm chặt răng, bước từng bước về phần bên trước, trước đó chưa từng xoay đầu lấy một lượt.

Giản Thù ko nên một người dễ dàng và đơn giản nhằm lộ xúc cảm ra phía bên ngoài. Kể kể từ Khi cô mươi lăm tuổi tác, cô được xem là như vậy rồi.

Nhưng thời điểm hiện tại, cô cảm nhận thấy vô cùng không dễ chịu.

Một khi rất rất lâu sau, Phó Thời Lẫm mới nhất nói: “Nếu bên trên tôi làm cho cô nên lưu giữ lại những chuyện bại liệt, thì trở nên thực van lơn lỗi cô.”

“Anh không cần thiết phải van lơn lỗi. Anh trình bày vô cùng trúng, đấy là yếu tố của chủ yếu phiên bản thân thiết em.”

Là vì thế cô vẫn luôn luôn vùi bản thân vô quá khứ ko bay đi ra được. Là vì thế cô tiếp tục thân quen với việc cô độc, ko mến xúc tiếp với những người không giống. Là vì thế cô vô từng nào năm vừa qua vẫn tiếp tục đơn phương coi anh là tia kỳ vọng và độ sáng có một không hai của tớ vô bóng tối u tối.

Cũng là vì cô, vô thời khắc hội ngộ anh, cứ bức thiết ham muốn bước lại ngay gần, ham muốn giành được chút tương đối rét kể từ anh…

Cô thực sự vô cùng ích kỷ, trọn vẹn ko hề suy nghĩ cho tới cảm hứng của anh ấy ấy.

Những tội nợ bại liệt vốn liếng đơn thuần của 1 mình cô thôi, cô sở hữu tư cơ hội gì nhưng mà kéo anh xuống vực thẳm nằm trong bản thân chứ.

“Đội trưởng Phó, anh về chuồn. Cảm ơn anh.” Giọng Giản Thù vô cùng khàn, không xoay đầu nom anh, “Câu cảm ơn này, kể từ mươi năm vừa qua em vẫn còn chưa kịp trình bày.”

Đôi môi mỏng mảnh của Phó Thời Lẫm tương đối mấp máy tuy nhiên ở đầu cuối cũng ko trình bày thêm thắt gì cả. Trước Khi chuồn, anh chỉ nhắn dò: “Cô nghỉ dưỡng chuồn.”

Tiếng tạm dừng hoạt động vang lên, Giản Thù mới nhất như thất lạc không còn toàn bộ mức độ lực vậy. Cô thuồn người xuống bàn, mũi cay xè, trong cổ họng vô nằm trong chua chát, đôi mắt đã và đang ươn ướt át,ướt đẫm rồi.

Chờ cho tới Khi chén bát cháo White nguội ngắt, cô mới nhất ngồi dậy, chậm rãi rãi nuốt từng miếng từng miếng một.

đớp cháo hoàn thành, cô lại ở vật đi ra nệm, đem tay kéo ngăn tủ đầu nệm đi ra. Ngón tay cô va vô khuông hình họa đè ở bên dưới nằm trong ngăn tủ, tuy nhiên ở đầu cuối vẫn không tồn tại dũng khí lấy nó đi ra.

Cô đó là một con cái nhỏ nhắn yếu ớt. Bất luận từng nào lâu trôi qua chuyện, cô đều ko thể này đương đầu với toàn bộ những gì từng xẩy ra, vĩnh viễn cũng ko bay đi ra được.

Cô tựa như một con vật bị kìm hãm, trói buộc thân thiết bản thân vô cũi. Nguồn : we btruy en onlin ez.com

Giản Thù nhảy nhạc lên nút lớn nhất, nhắm đôi mắt lại, nhằm khoác mang lại ký ức sục sôi như biển cả cả vô đầu, thực hiện trào lên hằng hà tụt xuống những con cái sóng rộng lớn.

Tại bên dưới lầu, Phó Thời Lẫm ngồi vô xe cộ, nom dù hành lang cửa số vẫn còn đó sáng sủa đèn bại liệt. Đôi đôi mắt đen thui của anh ấy trầm hẳn xuống, nhen không còn điếu dung dịch này cho tới điếu dung dịch không giống, dung mạo tuấn tú bị ánh đèn sáng lành lặn giá buốt bàng bạc chiếu xuống, càng thực hiện gia tăng vài ba phần đơn chiếc.

Không biết tiếp tục qua chuyện bao lâu, giờ đồng hồ chuông điện thoại cảm ứng chợt vang lên.

Phó Thời Lẫm nghe máy.

Là Mạnh Viễn gọi tới: “Đội trưởng ơi, mặt mũi phía TP. Hồ Chí Minh B tiếp tục xây dựng tổ thường xuyên án rồi. Họ ham muốn liên hệ với những người bị kinh hãi còn sinh sống sót của năm bại liệt nhằm mò mẫm hiểu thêm thắt thông tin. Có điều, em tiếp tục kể từ chối theo dõi như lời nói anh nhắn rồi ạ… Ban đầu chúng ta vốn liếng sở hữu chút ko phấn chấn, may nhưng mà bốt trưởng đi ra mặt mũi xử lý.”

Phó Thời Lẫm ừ một giờ đồng hồ, âm điệu vô trẻo giá buốt lùng lại vô cùng cộc gọn gàng.

Mạnh Viễn tiếp tục sớm thân quen với kiểu tính kiệm lời nói không nhiều trình bày của anh ấy rồi. Nói hoàn thành chuyện chủ yếu, cậu tớ mới nhất chính thức nhảy sang trọng tò mò mẫm buôn dưa lê: “Đội trưởng, Giản Thù thế này rồi ạ?”

“Cũng tạm thời, hứng oi rồi.”

“Hí hí, group trưởng này, Giản Thù xinh nhỉ anh nhỉ?”

Phó Thời Lẫm cạn lời nói, dập điếu dung dịch vô tay chuồn, “Cậu tấp tểnh trình bày kiểu gì?!”

Mạnh Viễn bộp chộp nói: “Không ko ko, sở hữu gì đâu ạ. Chỉ là, khi người của đoàn phim cho tới chào tất cả chúng ta, đại hầu như người xem đều quan ngại phiền toái kể từ chối không còn. Nếu theo dõi tính cơ hội của anh ấy, thì anh hẳn là kẻ không tồn tại kỹ năng nhận nhất mới nhất trúng chứ… Đội trưởng Phó này, sở hữu nên anh nhận là vì như thế Giản Thù không?”

Giọng điệu Phó Thời Lẫm vô cùng lãnh đạm: “Cậu suy nghĩ nhiều quá tuyệt vời rồi đấy.”

Mạnh Viễn còn còn chưa kịp thăm hỏi thám thính quân tình gom Giản Thù, đầu chão mặt mũi bại liệt tiếp tục quắp luôn luôn máy ko chút nể nả rồi.

Nhìn screen điện thoại cảm ứng tối đen thui, Mạnh Viễn vò đầu bứt tai. Có điều, càng suy nghĩ càng thấy kỳ quặc thiệt đấy, rốt cuộc vì như thế sao nhưng mà Đội trưởng Phó lại nhận trách nhiệm này nhỉ?

Chương 18

ĐỂ MẶC CHO KÝ ỨC SỤC SÔI NHƯ BIỂN CẢ TRONG ĐẦU, LÀM DẤY LÊN HẰNG HÀ SA CON SÓNG LỚN

Dưới ánh đèn sáng vàng ấm cúng, sắc mặt mũi Giản Thù vẫn White bệch yếu đuối ớt, từng xúc cảm tâm hồn đôi mắt đều bị bóng râm phủ lấp, khung hình còm guộc mỏng mảnh manh thoạt nom một vừa hai phải uể oải một vừa hai phải bất lực.

Phó Thời Lẫm chợt lưu giữ cho tới vô cùng rất rất lâu trước đó, ngày cô ấy xuất viện, một thân thiết 1 mình chuồn nhận di vật của cha mẹ, tiếp sau đó đứng thân thiết trời tuyết rơi, sợ hãi sầm uất quan sát về phần bên trước.

Khi ấy, cô tương tự như lúc này vậy. Rõ ràng là yếu đuối ớt ko chịu đựng nổi một đòn, tuy nhiên lại cắm chặt răng, bước từng bước về phần bên trước, trước đó chưa từng xoay đầu lấy một lượt.

Giản Thù ko nên một người dễ dàng và đơn giản nhằm lộ xúc cảm ra phía bên ngoài. Kể kể từ Khi cô mươi lăm tuổi tác, cô được xem là như vậy rồi.

Nhưng thời điểm hiện tại, cô cảm nhận thấy vô cùng không dễ chịu.

Một khi rất rất lâu sau, Phó Thời Lẫm mới nhất nói: “Nếu bên trên tôi làm cho cô nên lưu giữ lại những chuyện bại liệt, thì trở nên thực van lơn lỗi cô.”

“Anh không cần thiết phải van lơn lỗi. Anh trình bày vô cùng trúng, đấy là yếu tố của chủ yếu phiên bản thân thiết em.”

Là vì thế cô vẫn luôn luôn vùi bản thân vô quá khứ ko bay đi ra được. Là vì thế cô tiếp tục thân quen với việc cô độc, ko mến xúc tiếp với những người không giống. Là vì thế cô vô từng nào năm vừa qua vẫn tiếp tục đơn phương coi anh là tia kỳ vọng và độ sáng có một không hai của tớ vô bóng tối u tối.

Cũng là vì cô, vô thời khắc hội ngộ anh, cứ bức thiết ham muốn bước lại ngay gần, ham muốn giành được chút tương đối rét kể từ anh…

Cô thực sự vô cùng ích kỷ, trọn vẹn ko hề suy nghĩ cho tới cảm hứng của anh ấy ấy.

Những tội nợ bại liệt vốn liếng đơn thuần của 1 mình cô thôi, cô sở hữu tư cơ hội gì nhưng mà kéo anh xuống vực thẳm nằm trong bản thân chứ.

“Đội trưởng Phó, anh về chuồn. Cảm ơn anh.” Giọng Giản Thù vô cùng khàn, không xoay đầu nom anh, “Câu cảm ơn này, kể từ mươi năm vừa qua em vẫn còn chưa kịp trình bày.”

Đôi môi mỏng mảnh của Phó Thời Lẫm tương đối mấp máy tuy nhiên ở đầu cuối cũng ko trình bày thêm thắt gì cả. Trước Khi chuồn, anh chỉ nhắn dò: “Cô nghỉ dưỡng chuồn.”

Tiếng tạm dừng hoạt động vang lên, Giản Thù mới nhất như thất lạc không còn toàn bộ mức độ lực vậy. Cô thuồn người xuống bàn, mũi cay xè, trong cổ họng vô nằm trong chua chát, đôi mắt đã và đang ươn ướt át,ướt đẫm rồi.

Chờ cho tới Khi chén bát cháo White nguội ngắt, cô mới nhất ngồi dậy, chậm rãi rãi nuốt từng miếng từng miếng một.

đớp cháo hoàn thành, cô lại ở vật đi ra nệm, đem tay kéo ngăn tủ đầu nệm đi ra. Ngón tay cô va vô khuông hình họa đè ở bên dưới nằm trong ngăn tủ, tuy nhiên ở đầu cuối vẫn không tồn tại dũng khí lấy nó đi ra.

Cô đó là một con cái nhỏ nhắn yếu ớt. Bất luận từng nào lâu trôi qua chuyện, cô đều ko thể này đương đầu với toàn bộ những gì từng xẩy ra, vĩnh viễn cũng ko bay đi ra được.

Cô tựa như một con vật bị kìm hãm, trói buộc thân thiết bản thân vô cũi. Nguồn : we btruy en onlin ez.com

Giản Thù nhảy nhạc lên nút lớn nhất, nhắm đôi mắt lại, nhằm khoác mang lại ký ức sục sôi như biển cả cả vô đầu, thực hiện trào lên hằng hà tụt xuống những con cái sóng rộng lớn.

Tại bên dưới lầu, Phó Thời Lẫm ngồi vô xe cộ, nom dù hành lang cửa số vẫn còn đó sáng sủa đèn bại liệt. Đôi đôi mắt đen thui của anh ấy trầm hẳn xuống, nhen không còn điếu dung dịch này cho tới điếu dung dịch không giống, dung mạo tuấn tú bị ánh đèn sáng lành lặn giá buốt bàng bạc chiếu xuống, càng thực hiện gia tăng vài ba phần đơn chiếc.

Không biết tiếp tục qua chuyện bao lâu, giờ đồng hồ chuông điện thoại cảm ứng chợt vang lên.

Phó Thời Lẫm nghe máy.

Là Mạnh Viễn gọi tới: “Đội trưởng ơi, mặt mũi phía TP. Hồ Chí Minh B tiếp tục xây dựng tổ thường xuyên án rồi. Họ ham muốn liên hệ với những người bị kinh hãi còn sinh sống sót của năm bại liệt nhằm mò mẫm hiểu thêm thắt thông tin. Có điều, em tiếp tục kể từ chối theo dõi như lời nói anh nhắn rồi ạ… Ban đầu chúng ta vốn liếng sở hữu chút ko phấn chấn, may nhưng mà bốt trưởng đi ra mặt mũi xử lý.”

Phó Thời Lẫm ừ một giờ đồng hồ, âm điệu vô trẻo giá buốt lùng lại vô cùng cộc gọn gàng.

Mạnh Viễn tiếp tục sớm thân quen với kiểu tính kiệm lời nói không nhiều trình bày của anh ấy rồi. Nói hoàn thành chuyện chủ yếu, cậu tớ mới nhất chính thức nhảy sang trọng tò mò mẫm buôn dưa lê: “Đội trưởng, Giản Thù thế này rồi ạ?”

“Cũng tạm thời, hứng oi rồi.”

“Hí hí, group trưởng này, Giản Thù xinh nhỉ anh nhỉ?”

Phó Thời Lẫm cạn lời nói, dập điếu dung dịch vô tay chuồn, “Cậu tấp tểnh trình bày kiểu gì?!”

Mạnh Viễn bộp chộp nói: “Không ko ko, sở hữu gì đâu ạ. Chỉ là, khi người của đoàn phim cho tới chào tất cả chúng ta, đại hầu như người xem đều quan ngại phiền toái kể từ chối không còn. Nếu theo dõi tính cơ hội của anh ấy, thì anh hẳn là kẻ không tồn tại kỹ năng nhận nhất mới nhất trúng chứ… Đội trưởng Phó này, sở hữu nên anh nhận là vì như thế Giản Thù không?”

Xem thêm: tranh anime dễ vẽ

Giọng điệu Phó Thời Lẫm vô cùng lãnh đạm: “Cậu suy nghĩ nhiều quá tuyệt vời rồi đấy.”

Mạnh Viễn còn còn chưa kịp thăm hỏi thám thính quân tình gom Giản Thù, đầu chão mặt mũi bại liệt tiếp tục quắp luôn luôn máy ko chút nể nả rồi.

Nhìn screen điện thoại cảm ứng tối đen thui, Mạnh Viễn vò đầu bứt tai. Có điều, càng suy nghĩ càng thấy kỳ quặc thiệt đấy, rốt cuộc vì như thế sao nhưng mà Đội trưởng Phó lại nhận trách nhiệm này nhỉ?