chồng nuôi từ bé của nhóc câm

                                    
                                              

Năm 9 tuổi hạc, Thẩm Yến Quân được tía u mang lại ngôi nhà bọn họ Lục.

Công ty của tía u đem yếu tố, hắn mặc dù nhỏ cũng cảm hứng được điều này. Gần phía trên tía u cực kỳ hoặc về muộn, chỉ kịp chúc hắn ngon giấc rồi vội vàng đem hắn về buồng ngủ, tuy nhiên hắn vẫn luôn luôn nghe thấy giờ nhị người lén tranh cãi.

Bạn đang xem: chồng nuôi từ bé của nhóc câm

Hôm qua chuyện nhị người bọn họ tranh cãi rất là rộng lớn giờ.

Thẩm Yến Quân bước cho tới chống thao tác làm việc, quyết định xuất hiện chuồn nhập vẫn nghe thấy giờ u nghẹn ngào:

"Nó là đàn ông anh đấy! Chẳng lẽ anh mong muốn nó nên lấy một người câm, nằm trong người tớ sinh sống cho tới già cả hoặc sao?"

"Anh cũng không thích, tuy nhiên em suy nghĩ công ty lớn giờ đây còn trụ được hoặc sao? Hơn một ngàn nhân viên cấp dưới, tất cả chúng ta biết nên thực hiện thế nào?"

"Tiểu Quân vẫn còn đấy nhỏ, anh lại mong muốn trở nên nó trở thành vàng ăn năn lộ? phường bọn họ đòi hỏi Tiểu Quân đem vào sinh sống ngay! Đây là ý gì? Chồng nuôi kể từ bé?"

"Vợ ông xã bọn họ là kẻ chất lượng tốt, em cũng bắt gặp qua chuyện rồi tuy nhiên. Hai người ê chỉ mong muốn Tiểu Quân thực hiện chúng ta với đàn ông, bên cạnh nhau phát triển tuy nhiên thôi, không chỉ có thế vào ngày cuối tuần bọn họ tiếp tục đem Tiểu Quân về. Chúng tớ trong thời điểm tạm thời nhằm Tiểu Quân ở đấy cho tới Khi trở thành niên, tiếp sau đó đem gấp nhiều lần chi phí cho tới trả cho tới bọn họ, anh suy nghĩ bọn họ sẽ không còn ép buộc tất cả chúng ta."

Trong khi u vẫn đang được mếu máo, Thẩm Yến Quân đẩy cửa ngõ nhập, kéo lấy tay mẹ: "Không sao đâu u, con cái chuồn."

Cha u đem hắn cho tới ngôi nhà bọn họ Lục. Quản gia vẫn đứng sẵn hóng bọn họ, phu nhân ông xã bọn họ Lục cũng đi ra cửa ngõ đem mọi người tía người nhập phòng tiếp khách. Bốn người bên cạnh nhau thì thầm, tía u Lục đáp ứng tiếp tục coi Thẩm Yến Quân như con cái ruột, vào ngày cuối tuần tiếp tục đem hắn về ngôi nhà, tía u Thẩm mới nhất ko đành lòng tách chuồn.

Tiễn phu nhân ông xã bọn họ Thẩm đoạn, tía u Lục mới nhất trở lại phòng tiếp khách. Mẹ Lục nhẹ dịu rằng với quản ngại gia :"Mau gọi Ninh Ninh xuống phía trên chuồn."

Xem thêm: vẽ tranh phong cảnh màu nước

"Vâng, bà ngôi nhà."

"Tiểu Quân, về sau cô chú gọi con cái như vậy được không? Có lẽ con cái tiếp tục ở phía trên khá lâu, cứ coi như đó là ngôi nhà bản thân, nếu như đem chuyện gì chắc chắn nên rằng cho tới cô chú. Bây giờ ko thân quen lắm, tất cả chúng ta kể từ từ thích nghi, được không?" – Mẹ Lục di động hắn, dịu dàng êm ả rằng.

Thẩm Yến Quân gật gật đầu.

Ba Lục vẫn luôn luôn trầm đem, cũng xoay đầu thì thầm với hắn :"Ninh Ninh nó... Không rằng được. Đều là lỗi của cô ấy chú. Lúc nó còn nhỏ cô chú vượt lên bận, không tồn tại thời hạn đỡ đần thằng bé bỏng. Tối hôm ấy nó vạc oi, cô chú lại nên tăng ca. Sáng sớm mới nhất về cho tới ngôi nhà, nó vẫn oi cao lắm rồi. Cô chú đem thằng bé bỏng cho tới viện, vất vả lắm mới nhất cứu vãn được mạng nó, tuy nhiên này lại ko thể thì thầm được nữa. Công việc của cô ấy chú vẫn luôn luôn tất bật, cũng ko thể ở nằm trong thằng bé bỏng cho tới cuối đời. Cháu cứ cho rằng cô chú ích kỷ chuồn, mong muốn đem đứa ở phía trên, nằm trong thằng bé bỏng phát triển, chung cô chú đỡ đần thằng bé bỏng . Tiểu Quân... Cô chú tiếp tục cư xử với con cháu như với Ninh Ninh, con cháu hãy cảm thông chung cô chú."

Thẩm Yến Quân bước cho tới trước mặt mũi tía Lục, tráng lệ đáp lại: "Vâng."

"Ông ngôi nhà, bà ngôi nhà, cậu Thẩm." – Quản gia lên giờ.

Thẩm Yến Quân coi sang trọng, thấy bên dưới chân quản ngại gia mang trong mình 1 đứa bé bỏng tí xíu, tuồng như đứa nhỏ này kinh hoảng người kỳ lạ, toàn bộ cơ thể trốn đàng sau quản ngại gia, chỉ nhằm lộ loại đầu nho nhỏ đem bám theo vẻ kinh ngạc coi hắn.

Xem thêm: vẽ tranh bảo vệ môi trường đơn giản và đẹp

Mẹ Lục tiếp cận, nắm tay Lục Gia Ninh, đứa nhỏ rụt rè bước đi ra. Thẩm Yến Quân chú ý coi đứa bé bỏng trước mặt mũi. Lục Gia Ninh white nõn nường, ko biết đem nên tự khung người yếu đuối hay là không, đứa nhỏ này thấp rất nhiều đối với bè bạn đồng trang lứa. Cậu đem bộ quần áo ngay lập tức body con cái thỏ, ko group nón, song tai white lâu năm ở sau sườn lưng, lắc rung bám theo bước tiến của cậu. Đứa nhỏ được u bắt tay, có lẽ rằng đang được lo ngại nên bàn tay be bé bỏng bắt chặt lấy bàn tay rộng lớn, coi Thẩm Yến Quân chớp chớp hai con mắt tròn trặn. Rất nhiều năm tiếp theo, từng đợt Thẩm Yến Quân ghi nhớ lại lần thứ nhất bắt gặp Lục Gia Ninh đều thấy cậu vô nằm trong đáng yêu và dễ thương, tương tự như con cái thỏ nhỏ mượt mà rụt rè. Hắn mong muốn đỡ đần đứa nhỏ này cả đời.

Mẹ Lục dẫn tay bé bỏng cho tới trước mặt mũi Thẩm Yến Quân giới thiệu: "Đây là anh Yến Quân, về sau anh tiếp tục ở nhập ngôi nhà tất cả chúng ta. Anh Yến Quân mới nhất cho tới, con cái chắc chắn nên thường xuyên anh ấy, được ko Ninh Ninh?"

Thẩm Yến Quân coi nhóc thỏ chần chờ, quyết định banh mồm xin chào căn vặn nhóc, lại thấy Lục Gia Ninh thả lỏng bàn tay đang được bắt tay u, đứng trước mặt mũi hắn. Đứa nhóc này nhường nhịn như đang được cố lấy không còn dũng khí, nhị bàn trắng tay mịn be bé bỏng túm lấy góc áo hắn quơ quơ. Nhóc ngấc đầu chớp chớp hai con mắt đồ sộ tròn trặn coi hắn, mỉm cười một chiếc. Không đợi Thẩm Yến Quân phản xạ, dũng khí của nhóc thỏ xẹp xuống, xoay người trốn sau chân u. Mẹ Lục mỉm cười nhoẻn lý giải với Thẩm Yến Quân rằng Gia Ninh kinh hoảng người kỳ lạ, về sau thân quen dần dần tiếp tục nâng rộng lớn. Thẩm Yến Quân nhấp lên xuống lắc đầu rằng ko có gì, lại xoay sang trọng coi con cái thỏ nhỏ đang được ló loại đầu tí xíu coi bản thân.