boss nhà tôi không khác gì cầm thú

Im lặng đó là đem nhận. Tư Đồ Vũ nhếch khoé môi. Đáy đôi mắt tràn trề ý cười cợt, phân biệt là vô nằm trong có hứng. Anh đập tay một chiếc như thể vừa vặn lưu giữ rời khỏi việc gì tê liệt.

"Vợ, vụ yếu đuối sinh lí, tất cả chúng ta rằng tiếp nhé."

Bạn đang xem: boss nhà tôi không khác gì cầm thú

"Khụ khụ..." Châu Niệm sắc nước trà, coi anh như coi thương hiệu thay đổi thái. Cô ham muốn quăng quật chạy!

Cô nỗ lực trầm trồ bản thân ổn định, tuy nhiên sâu sắc phía bên trong là nước đôi mắt và biển khơi rộng lớn. Châu Niệm nở nụ cười cợt ăm ắp gượng gập gạo, xoay qua quýt coi anh, lên giờ đồng hồ xoa nhẹ nhõm.

"Anh qua quýt trên đây tợp trà vẫn, tất cả chúng ta kể từ từ tính, được không?"

"Không thể."

Tư Đồ Vũ rằng như đinh đóng góp cột, thái phỏng thập phần trang nghiêm, không tồn tại lấy nửa điểm hí hửng đùa.

"Là một người nam nhi, anh cư nhiên ko thoả mãn được bà xã bản thân, lại còn khiến cho cô ấy ghen tị tuông ko xứng đáng với. Anh cần thiết kiểm điểm, cũng cần phải sử dụng hành vi nhằm chứng tỏ mang đến cô ấy thấy, anh yêu thương cô ấy nhiều cho tới nhường nhịn nào là."

Châu Niệm nghẹn tiếng nhập giây lát. Kiểm điểm? Chứng minh? Anh tiến hành bằng phương pháp lăn kềnh nệm sao? Logic của anh ấy ngược nhiên cút trước thời đại cả trăm ngàn bước.

Mẹ kiếp!

Bà trên đây mới nhất ko cần thiết phương pháp chứng tỏ nằm trong kiểm điểm tai quái gở này của anh!

Châu Niệm nhìn thấy nang vuốt của Tư Đồ Vũ đang được giương rời khỏi, chỉ việc nhào cho tới là tiếp tục bắt được cô tức thì. Cô tức khắc đứng nhảy dậy, dò thám cơ hội chạy trốn.

"Đừng chạy. Lần trước quăng quật dung dịch anh, em bạo gan lắm tuy nhiên." Tư Đồ Vũ cười cợt khanh khách hàng, vô nằm trong khoái chí và tận thưởng xúc cảm hao hao thời hạn hạnh phúc thời điểm này.

"Lúc... khi tê liệt không giống..." Châu Niệm lắp đặt bắp, thất lạc nửa ngày trời mới nhất thốt lên được vài ba giờ đồng hồ. Cô ham muốn rằng, phiên này đó là cô lấy không còn mạnh mẽ, cũng nhận định rằng này đó là phiên cuối cô bắt gặp anh nên tâm lí vũng chãi tựa thái đập, loại gì rồi cũng ko kiêng dè.

Tư Đồ Vũ nheo đôi mắt, nhíu ngươi, lòng đôi mắt loé lên tia gian nguy. Khoé môi anh cong lên.

"Lần này sẽ không tương đương sao?"

Châu Niệm: "..."

Không tương đương.

Một chút cũng rất khác nữa rồi.

Lần tê liệt, anh đó là một người nam nhi cấm dục, thanh tâm ngược dục, ko ngay gần nữ giới sắc. Còn thời điểm hiện tại, anh đó là một thương hiệu thay đổi thái đúng thương hiệu.

Đúng khi ngàn cân nặng treo sợi tóc, ngay trong khi Châu Niệm ko biết xoay gửi tình thế rời khỏi sao, quý nhân đùng một cái xuất hiện nay, cứu giúp cô một mạng ngoài tay sói đói.

Uy Phong ko hứa tuy nhiên cho tới, đứng ở trước cửa ngõ văn chống ho khụ khụ bao nhiêu giờ đồng hồ. Biểu cảm bên trên khuôn mặt mày tràn trề khó khăn xử. Không biết cậu ở trên đây kể từ lúc nào, vẫn trông thấy từng nào rồi.

Xem thêm: vẽ tranh cô giáo

"Khụ... nhì người hoàn toàn có thể mang đến tôi..."

"Ra ngoài!" Tư Đồ Vũ tức phẫn nộ tấn công gãy tiếng rằng của Uy Phong ko chút vì thế dự, nể mặt mày nào là.

"Anh. Đừng vì vậy. Đó là chúng ta của anh ấy."

"Không nên. Anh hạn chế đứt với cậu tao rồi." Tư Đồ Vũ hừ rét, giận hờn tuy nhiên rằng. Châu Niệm nhảy cười cợt. Sao người nam nhi của cô ý lại dễ thương vậy chứ?

Uy Phong lắc giật khoé đôi mắt, lửa phẫn nộ rất rất thời gian nhanh bùng vạc. Cậu hùng hổ tiếp cận, lưu giữ chặt lấy mồi nhử vai anh tuy nhiên rung lắc lắc một cơ hội điên loạn. Vừa rung lắc, Uy Phong vừa vặn gằn giọng.

"Cắt này. Này thì hạn chế. Ông trên đây giết mổ mi."

Châu Niệm coi nhì người nam nhi lớn xác trêu chọc nhau ko không giống gì nhì đứa con trẻ ấu trĩ. Cô nhảy cười cợt, tức khắc đứng rời khỏi giảng hoà. Cô kiêng dè còn nếu không can thiệp, anh tiếp tục thăng thiên vì như thế chóng đôi mắt thất lạc.

"Được rồi. Đừng rét. Cậu cho tới trên đây làm cái gi vậy?"

Uy Phong thời điểm này mới nhất buông Tư Đồ Vũ rời khỏi, luôn ghi nhớ tặng kèm cặp mang đến anh một chiếc coi ăm ắp lửa phẫn nộ. Cậu hừ rét, đẩy gọng kính, trang nghiêm rằng.

"Nghe rằng chị dâu ham muốn tham gia giới vui chơi. Thế chị vẫn đưa ra quyết định sẽ theo tuyến đường nào là chưa? Ca sĩ Hay là thao diễn viên?"

"Ca sĩ." Châu Niệm ko chút vì thế dự tuy nhiên đáp. Trình phỏng nhảy hao hao cảm biến âm luật của cô ý rất hay. Giọng cũng tương đối tuyệt. Lựa lựa chọn theo gót âm thanh là lựa lựa chọn ăm ắp thông minh, cũng chính là lựa lựa chọn cực tốt.

Hai đôi mắt Uy Phong đùng một cái sáng sủa lên. Cậu cầm chặt lấy tay Châu Niệm tuy nhiên rung lắc rung lắc. Miệng không ngừng nghỉ dỗ dành.

"Chị dâu, em là mái ấm tạo thành, hoàn toàn có thể chung chị viết lách nhạc, chị chỉ việc hát là được."

"Có... hoàn toàn có thể sao?"

"Có thể. Đi, tất cả chúng ta cút demo nhạc một ít. Em cần thiết nắm vững biểu hiện của chị ấy."

Tư Đồ Vũ phát triển thành đèn điện của nhì người Châu Niệm và Uy Phong, thời điểm này vẫn ngứa không còn cả đôi mắt rồi. Không một tiếng báo trước, ko một động tác quá, anh hung hăng giẫm Uy Phong một chiếc, tiện thể cầm lấy tay Châu Niệm, kéo cô về phía bản thân.

"Mẹ kiếp! Tư Đồ Vũ!" Uy Phong hét rộng lớn, bên trên trán vẫn nổi ăm ắp gân xanh rì.

"Họ Uy tê liệt, ham muốn cướp người của anh ấy trên đây dễ dàng vậy sao? Đã chất vấn qua quýt đại quấn của cô ý ấy ko, hả?"

"Mà thôi, ko cần thiết chất vấn. Xét thái phỏng, cậu tạch rồi. Cửa rộng lớn còn hé, thay đổi cút."

Xem thêm: truyện tranh xuyên không về cổ đại hay nhất

Uy Phong: "..."

Châu Niệm: "..."

Đột nhiên cô ngửi thấy hương thơm chua nhuốt nhuốt nhập bầu không khí.