bà xã của thần tổng

Chương 2: Người Đàn Ông Lạ Mặt

"Bé cưng..em ngồi vô trận mưa sẽ ảnh hưởng cảm ổm đấy."
Mộng Giai Kỳ đang được khóc cho tới thoả mãn thì tình cờ nổi tiếng trình bày này cơ vang lên phía trên mặt tai cô.
Cô cũng xem sét bên dưới trận mưa tôi cũng không hề bị trận mưa rẽ vô người nữa.
Ngước lên thấy một người con trai đem phục trang đen giòn, đem bên phía ngoài cái áo bao tử cũng black color.
Anh tao to lớn, khuôn mặt ko xúc cảm và hai con mắt vô cảm nhìn xuống cô.
Một tay anh tao tóm cái cho dù đang được bao phủ cho tất cả nhị, một tay anh tao đút vô túi của áo mang ra cái khăn tay trả cho tới cô.
Người con trai này vô cùng quen thuộc, nghe đâu cô tiếp tục gặp gỡ rồi tuy nhiên biểu hiện giờ đây cô ko thể lưu giữ được.
Giai Kỳ là 1 trong những người dân có tửu lượng thấp, nhưng mà ban nãy cô còn một liều không còn ly rượu nên sở hữu phần tương đối say.
Thấy người con trai cơ sử dụng khăn tay cho tới cô, Giai Kỳ nhíu ngươi, toan trả tay lên nhận thì chợt anh tao cũng khụy xuống tóm cái khăn cơ vệ sinh mặt mày cho tới cô.
"Thần tổng..ngài.."
"Xin ngài hãy đứng lên."
"Im lặng."
Thần Vĩ thả cái cho dù rời khỏi nhằm nó vòng lóc bên dưới đàng, đem cho chính mình bám mưa cũng ráng vệ sinh cho tới khuôn mặt mày của cô ý.
Nhưng bên dưới trận mưa thì vệ sinh cỡ nào thì cũng vẫn còn đó bám nước.
Giai Kỳ mỉm cười cợt, là anh tao ngu thiệt hoặc ngu fake vậy.
Thần Vĩ vẫn kế tiếp vệ sinh khuôn mặt mày ướt sũng của cô ý.
Thấy cô mỉm cười cợt, anh mới mẻ tạm dừng, bóp mặt mày cô ngước lên đối lập với anh.
"Mắc cười?" Giọng ko xúc cảm, cô rùng bản thân một chiếc, tương đối hoảng hồn quánh.
"Nói..việc tôi vệ sinh cho tới em ý nghĩa gì?"
"Việc anh vệ sinh mặt mày cho tới..tôi bất kể trời đang được..mưa Tức là anh..là vật dụng ngu." Giai Kỳ tiếp tục say rồi, khuôn mặt mày mẩn đỏ buông rời khỏi những kể từ nhưng mà cô cũng ko kiểm soát được.
Hai thương hiệu vệ sĩ thấy ông công ty bị xỉ nhục vì vậy cũng sửng sốt, tính đem cô lên đường xử lý.
Nào ngờ Thần Vĩ giơ tay ngăn ngừa.
"Đúng vậy..anh là vật dụng ngu.
Nhưng vấn đề này..chứng minh anh cũng khá chu đáo..tận tâm..
Anh là kẻ chất lượng." Nói kết thúc cô gục xuống trong tim của anh ấy.
Anh trả tay bao bọc lấy cô.
*Em kể từ ni đầu tiên là kẻ phụ phái nữ của tôi*.

Thần Vĩ trả tay bế cô lên rồi phi vào vô xe pháo đang được đợi sẵn.
**Chát**
"Mày là thằng khốn nàn.
Giai Kỳ đứa đàn bà chất lượng vì vậy.
Mà ngươi dám ăn ở với nó như vậy..ngươi sở hữu còn là một thế giới không?"
"Có gì ko cần.
Đất đai căn nhà cô tao chất lượng như vậy? Ngay khi cơ con cái cũng đang xuất hiện bạn dạng plan về mảnh đất nền cơ nên con cái cần thiết sự ủy quyền của cô ý tao."
"Mày yên ổn lên đường..Hải Duy.
Mày là đứa không tồn tại bổng tâm.
Mày lên đường lên đường, lên đường ngoài phía trên.
Dắt luôn luôn con cái ả này lên đường thoát ra khỏi căn nhà tao."
Hải Duy nằm trong Tâm Nhất bị lôi ra phía bên ngoài cửa ngõ của Liễu gia.
Hải Duy nhiều phần ko can tâm.
Một phần vì như thế phụ vương u thiếu hiểu biết cho tới tôi chỉ biết bênh vực cho tới Giai Kỳ, một trong những phần ko đạt được mảnh đất nền cơ lại bị thất lạc White.
Không lấy được phu nhân, không tồn tại được của nả.
Này là thất lạc White tay.
"Hải Duy..tối ni ở với em lên đường.
Em tiếp tục thực hiện cho tới anh tự do thoải mái."
Tâm Nhất bao bọc lấy Hải Duy, ỏng ẹo hít lên cổ của hắn.
Hắn tao giờ đây cũng mệt rũ rời và tấm tức ngay lập tức ôm cô ả về phía hotel của Tâm Nhất.
Sáng hôm sau
Mộng Giai Kỳ chợt tỉnh, cảm nhận thấy nhức đầu kinh xịn nên mong muốn ngủ tiếp.
Trở bản thân thì đầu đụng chạm trúng phần này cơ của người nào cơ.
Cô không dễ chịu ngỏ đôi mắt rời khỏi.
Cái này..là phần ngực.
Là ngực con trai..
Giai Kỳ mơ hồ nước một hồi cũng xem sét.
Trong người run rẩy lên, lòng khẩn cầu nhiều loại chứ không hề hề xẩy ra chuyện gì cả.
"Bé cưng..tỉnh rồi à."
Giai Kỳ rung rinh phun người, bất động đậy ko tin cẩn được cơ thực sự là giọng con trai.
"Nhìn tôi."
Giai Kỳ như bị chuốc bùa, kể từ từ ngước nhìn lên, ngũ quan liêu tinh tế, hai con mắt sắc lạnh lẽo đang được nhìn cô.
Anh tao là...
"Thần Vĩ..anh là Thần Vĩ..."
"Là tôi...bé nhỏ cưng à."
Cô ko tin cẩn được trước mặt mày cô là Thần Vĩ.
Người con trai hàng đầu bảng những người dân quyền lực tối cao nhất trái đất, anh là quản trị của tập đoàn lớn DK, người sỡ hữu ko biết từng nào tập đoàn lớn rộng lớn nhỏ hàng đầu về nền tài chính của trái ngược khu đất này.
Nghe đâu anh cũng là người tiếp tục thao túng những bang nằm trong trái đất ngầm.
Thần Vĩ cái brand name nghe cho tới đâu là quyền lực tối cao cho tới cơ và ko thực sự một ai hoàn toàn có thể thấy được dung mạo thực sự của anh ấy nước ngoài trừ những người dân đằm thắm cận.
Giai Kỳ chính thức run rẩy mạnh rộng lớn.
Tại sao cô lại ở tiếp mặt mày người con trai quyền lực tối cao này cơ chứ.
"Tôi...tôi vì sao lại ở..ở đây? Đồ của tôi?"
Bây giờ cô đã và đang nhằm ý bên trên người cô không hề là cái váy cưới nữa nhưng mà là 1 trong những cái váy đầm ngủ tay lâu năm tựa như muốn tạo sự ấm cúng cho tới khung hình cô vậy.
"Em chớ nơm nớp..tôi ko vô sỉ đến mức độ thay cho vật dụng cho tới em chỉ vì như thế mong muốn nhìn khung hình của em đâu.
Giai Kỳ..em còn lưu giữ chuyện hồi qua loa không?"
"Chuyện hồi qua? Mà sao anh biết thương hiệu tôi?"
"Người phụ phái nữ của tôi.
Đương nhiên tôi phải ghi nhận."
"Cái gì nhưng mà người phụ phái nữ của anh ấy.
Tôi ko hiểu?"
Giai Kỳ thực sự tương đối rối rồi..vừa phải mới mẻ trong ngày hôm qua cô diệt cưới, ngày hôm nay lại nằm trong người con trai không giống phía trên chóng.
"Bé cưng..tôi mong muốn em." Thần Vĩ trình bày, tay anh ôm chặt eo cô kéo sát vô bản thân, ko chừa bất kể khoảng chừng rỗng này cho tất cả nhị.
Cứ thế nhưng mà cô chạm vô người anh.

Bạn đang xem: bà xã của thần tổng

Giai Kỳ mẩn đỏ toàn bộ cơ thể.
"Tôi...và anh đâu sở hữu quen thuộc biết." Giai Kỳ quan ngại ngùng bảo nhỏ tuy nhiên Thần Vĩ vẫn hoàn toàn có thể nghe được.
Anh cúi xuống hít vô làn tóc của cô ý, hít một tương đối ăm ắp thoả mãn, mùi hương mùi hương này vô cùng dễ chịu và thoải mái.
"Chúng tao hoàn toàn có thể kể từ từ thích nghi.
Bắt đầu vày chuyện này."
Nói rồi Thần Vĩ đẩy khuôn mặt mày Giai Kỳ lên đôi khi cướp hoàn toàn lấy môi cô nhưng mà hít.
Cô trợn đôi mắt ko tin cẩn được, chính thức vùng vẫy tuy nhiên cô ko hiểu được càng thực hiện như vậy anh càng bị kích ứng nhiều hơn thế nữa.
Anh trả tay đẩy cô sát vô nhằm nụ hít càng sâu sắc rộng lớn.
Phải anh đang được hít cô vày nụ hít loại Pháp, lưỡi anh điêu luyện càng quét tước từng điểm mồm cô, tuy nhiên loại anh mến nhất vẫn chính là song môi của cô ý, thiệt mượt và ngọt, anh cứ mút rồi cắm môi cô như thể nó là viên kẹo ngọt nhất nhưng mà anh hương thụ.
Không những thế tay anh cũng ko thủ phận nhưng mà rờ mó người cô những loại, cho tới nút cô ngượng đỏ chót chín mặt mày anh cũng ko buông buông tha cho tới cô.
Khoảng năm phút sau, anh thả cô rời khỏi.
Trên mặt mày ăm ắp toại nguyện.
Còn Giai Kỳ cần là cảm tạ trời khu đất anh tao tiếp tục buông buông tha cho chính mình.
Cô thay đổi bù lại, loại hít hồi nãy xíu nữa thực hiện cô ngạt nhưng mà bị tiêu diệt rồi.
"Bé cưng thay cho vật dụng lên đường, tất cả chúng ta lên đường người sử dụng bữa sáng sủa."
Thần Vĩ rẽ sát vô tai cô bảo nhỏ, thực hiện cô cảm nhận thấy nhột nhột.
Anh hít lên trán cô một chiếc rồi bước xuống chóng quăng quật thoát ra khỏi chống.
Mộng Giai Kỳ đang được thực sự lấy lại điềm đạm nhằm lưu giữ lại hồi qua loa tiếp tục xẩy ra chuyện gì.
Hồi qua loa là bản thân tuyên phụ thân diệt cưới rồi húp rượu rồi loại bỏ đi, tiếp sau đó trời sụp đổ mưa, bản thân gục xuống khóc, sở hữu người cho tới bao phủ dù và vệ sinh mặt mày canh ty bản thân.
".....anh là vật dụng ngu....."
*Chết m* tôi đã xỉ nhục Thần Vĩ...bản thân thực sự tiếp tục trình bày anh tao là vật dụng ngu, bị tiêu diệt ngươi rồi con cái ơi.
Không chừng đó là sự trừng trị của mày*.
"Tiểu thư ơi."
Giọng trình bày vô trẻo vang lên, cô dứt bản thân ngoài tâm lý quan sát về phía cửa ngõ.
"À..vâng ạ."
"Đây là vật dụng nhưng mà người chủ tiếp tục kí thác cho tới tôi canh ty cô đem vô nhằm nằm trong ngài người sử dụng bữa sáng sủa ạ."
"Tôi..không.."
"Mong đái thư chớ kể từ chối.
Chủ nhân chỉ mất ý mong muốn người sử dụng bữa sáng sủa với đái thư."
"Vậy nhằm tôi..lên đường tắm loại tiếp tục nhé.
Phiền cô đợi một ít."
"Vâng ạ."

Xem thêm: vẽ tranh dân gian

Ở bên dưới chống ăn, cô bước xuống giống như một đứa trẻ em cùng theo với bạn dạng tính tò lần.
Nhìn cho tới nhìn lùi, rút cuộc người con trai này nhiều ra sao nhưng mà hoàn toàn có thể xây tòa nhà vĩ đại rộng lớn vì vậy, còn nếu không nhờ chị canh ty việc ở phía trên dẫn cô lên đường, một trăm Xác Suất cô sẽ ảnh hưởng lạc.
Nhìn kể từ xa thẳm tiếp tục thấy Thần Vĩ đang được ngồi bên trên bàn ăn lướt web đọc báo, bên trên bàn là 1 trong những ly coffe rét mướt.
Anh nhìn thiệt uy nghiêm khắc và băng lãnh, với khuôn mặt mày khi sáng sủa ni và giờ đây có vẻ như không giống chút rồi đó tuy nhiên cô cần gật đầu rằng cơ và cơ đó là và một người.
Mộng Giai Kỳ ngẩn một ít trước quang cảnh này, anh ấy đẹp mắt giống như tựa như các vị thần Hy Lạp được mô tả hoặc tự khắc hoạ bên trên những phiến đá hoặc bên trên những hình ảnh được trưng bày trong số viện kho lưu trữ bảo tàng có tiếng.
Thần Vĩ xem sét sự hiện hữu của cô ý kể từ rất mất thời gian, anh vô cùng mong muốn biết vì sao cô lại đứng cơ lâu quá.
Khẽ ho một chiếc, quăng quật tờ báo xuống, xoay quý phái nhìn cô mỉm cười nhẹ nhàng.
"Sao lại đứng bất động đậy thế cơ.
Bé cưng mau lại phía trên."
Giai Kỳ như bay ngoài tâm lý đó lại đắm chìm vô một cơn mơ không giống.
Giai Kỳ nghe điều bước cho tới ngay sát anh, lại bị một tay anh kéo cô ngồi xuống lòng, tham ô lam hít ngửi mùi hương bên trên khung hình cô.
Quả thiệt là vô cùng thơm sực, cảm hứng thèm tuồng lại kéo cho tới.
"Thần tổng..anh chi ra lên đường.
Biết từng nào người nhìn tề."
Thần Vĩ nhường nhịn như ko quan hoài.
Liền trình bày với cai quản gia.
"Dọn lên lên đường."
Ngay tức thời bữa tiệc sáng sủa và được đem lên.
Cô nhìn nhưng mà phân phát thèm, bên trên vì như thế hồi qua loa cho tới giờ Giai Kỳ vẫn ko ăn được đồ vật gi không còn.
"Tôi hoàn toàn có thể người sử dụng không?" Giai Kỳ chất vấn nhỏ nhẹ nhàng, giờ còn quan hoài việc của anh ấy làm những gì nữa.
Lắp ăm ắp một cái bụng là vấn đề thứ nhất của một ngày nên thực hiện.
"Toàn cỗ là của em, bé nhỏ cưng."
Nhìn cô nàng đang được ở trước mặt mày bản thân ăn uống hàng ngày cuồng loạn vì vậy, anh giở bệnh mong muốn trêu chọc.
"Đồ tiêu hóa không?"
"Ngon, ngon, ngon."
"Có mến không?"
"Rất mến, mến lắm."
"Làm phu nhân tôi?"
"làm, thực hiện, l..................."
**Kịch**
Đang ăn Giai Kỳ đùng một cái rớt loại thìa xuống.
Cô ko tin cẩn vô tai bản thân xoay ngược lại nhìn Thần Vĩ, thế giới đang được nở nụ mỉm cười với cô..

Bạn đang được phát âm truyện bên trên NetTruyen.com.vn